Anh bây giờ tập làm thơ con gái
Dùng những ngôn từ nhẹ tựa mây bay
Cố dệt trong lời những lá, cỏ, cây
Những mây, những nắng, những ngày ngập tràn hoa bướm
Em chạy theo người nên có phần hơi hướm
Quên, hận, bặt, xa
Anh hục hặc mình bằng những lời lẽ xa hoa
Và trút giận lên nhau toàn những lời thơm có cánh
Ngày tháng trôi mau em cũng đổi dời chóng vánh
Bôi trắng thay đen
Anh thành kẻ nhỏ nhen
Xé nát thơ tình... Bầm gan, tím ruột
Anh giờ viết thơ bằng câu văn trơn tuột
Chẳng còn gì ngoài những ngây ngô
Chẳng còn gì ngoài những xô bồ
Đơn giản em đã giết anh chỉ một lần là hết kiếp
Em củng cố mình thành người đàn bà lịch thiệp
Gọi anh bằng ông và nghiêm cẩn thưa tôi
Anh xét nét lòng quả thật cũng phải thôi
Anh đã quật ngã anh, quật ngã chính cuộc tình thuở trước
Em tột đỉnh giàu nên trở thành có phước
Khinh, hiểm, kiêu ngạo, lạo xạo lời trên
Cỏ dưới chân cúi rạp, chênh vênh
Khi em bước qua rớt niềm vui lên đó
Anh giận dỗi đời học làm thơ gửi gió
Gửi trăng, gửi sầu, quên mộng, quên mơ
Anh quyết chí luyện ra người ngẫn ngơ
Để thôi nhớ một thời đẹp nhất
Anh bây giờ tệ thật
Em rạng ngời hơn xưa...
08.10.2012
