Danh sách Blog của Tôi

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

Dân Biển Quê Tôi


Dù quặn thắt, sục sôi  
Biển quê tôi vẫn đôn hậu xanh trong
Người dân ra khơi cỡi sóng đè lớp lớp
Trực chỉ Hoàng Sa, Trường Sa...
Máy tầm ngư, mắt căng tìm mực cá
Giăng lưới, bủa câu, tay ghìm chặt lái tàu

Trong màu biển quê có nhuốm màu của máu
Giữa tiếng sóng gầm chen lẫn lời thơ
Khi Tổ Quốc gọi, những chàng trai mặt hiền như thợ
Ra trận, vang lời: "Biển một bên và em một bên"...

Những chiếc tàu con
Những ngư phủ gan bền
Không biết cúi đầu trước màu đen họng súng
Không run sợ tàu to thị uy, cướp, đụng
Chỉ sợ mất lòng quả cảm
Tấm lưới nghĩa tình thắt chặt biển và anh

Những người con quê biết yêu biển chân thành
Như yêu chính đời mình cũng đầy giông bão
Những thềm biển xưa nay luôn rập rình hung bạo
Ăn lớn, nói to, chân chạng vững bền


Biết học cách tiến lên
Biết đâm ngang đầu sóng
Một rụt rè
Bổn mạng hóa hư vô... 


18.11.2011



   

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Hai Phương Trời


Tình anh trao em - tình yêu đầu tiên
Con tim ngân nga muôn lời êm đềm
Bên nhau vui đùa thời gian trôi êm
Ngàn chiều yêu thương lung linh muôn màu

Trong mơ anh mong ta luôn kề bên
Không gì lung lay chia xa tình này
Thề nguyền chung chăn đôi chim đang say
Dâng trao niềm vui thôi buồn con tim

Nồng nàn, say men môi hôn tình đầu
Không gian quanh đây, không gian thần tiên
Bầu trời cao cao, vì sao hồn nhiên
Hằng nga mơ màng - trăng vàng treo nghiêng

Thời gian qua mau tình em phôi phai
Chơi vơi niềm tin lời buồn hư hao
Câu yêu thương xưa ta trao ngày nào
Giờ đây xanh xao đường tơ u sầu

Lang thang mây ngàn, cung đàn ly thân
Em xa ta rồi tình yêu còn đâu
Đường đời vương mang buồn đau tình đầu
Em quay lưng đi - mình hai phương trời

10.05.2010



Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Lời Nhắc Của Mùa Thu


Ngơ ngẩn chiều nay nhiều bâng khuâng và nhớ
Bởi một Sài Gòn trống quá chẳng gần em
Mùa thu đang về nên hạt sương cũng lạnh thêm
Anh thầm hiểu thế nào là tình xa... lá úa

Những con phố ngang qua ngập tràn sắc lụa
Đỏ, vàng, xanh... và tiếng nhạc dặt dìu vang
Mặt trời sắp tắt anh cố níu những tia nắng rất vàng
Soi sáng bước chân không lạc loài về nơi mịt mù xa vắng

Những lúc chạnh lòng hỏi hàng cây bên đường đang đứng ru mình, im lặng
Có cuộc tình nào nghiêng về phía ta không?
Bác xích lô già còng lưng đạp còn anh thì mãi viễn vông
Trong cái khắc khoải tình em gập ghềnh mây gió

Có thế nào đi nữa, anh vẫn vững tin ở một nơi nào đó
Em nghĩ về anh như nghĩ về nơi chốn bình yên
Người ta có thể chê mùa thu Sài Gòn chẳng hề có chút duyên
Nhưng với anh chính là nỗi niềm chẳng thể nào phai được

Anh lẩm bẩm với chính mình, với con đường rộng dài phía trước
Rằng: Mùa thu dẫu không xanh cũng chẳng thể làm ủ ê, không làm anh vụng về cúi mặt
Có một điều đang rõ ràng, biết chắc
Không có cơn mơ nào đi hoang qua vai mà vuốt mặt bỏ quên ngày

Nắng nơi nầy, nơi kia có vàng mấy cũng chẳng thể làm anh say
Nhưng màu cúc đỏ em trồng làm anh rất nhớ
Dù cúc chẳng thơm như hồng, như lan nhưng quyến rũ sánh mùi hơi em thở
Ám chặt muôn lần đâu dễ phủ phàng trôi

Lời bài hát em thường nghe có thể là điều bóng bẩy, xa xôi
Tiếng sóng lòng anh lại luôn là mặn nồng có thật
Đâu cần hỏi, bởi vì sao hơi thu về phơ phất
Anh chỉ biết rằng anh đang đối diện với ngọt ngào

Chẳng cần đo ông trời ở trên mấy tầng cao
Anh cũng biết bàn tay em phía bên kia rất ấm
Có chú vành khuyên cất tiếng líu lo dịu dàng thật chậm
Như nhắc rằng mai rước đón em về... 

14.08.2013






















Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

Hai Mốt Tháng Tám


Bố không là nhà thơ
Nên đâu thể viết những lời du dương nhất
Bố chỉ nói được những điều rất thật
Như những tự tình nhặt từ trái tim ra

Con chào đời là ước nguyện của cha
Muốn có thêm con để cùng vui với chị
Mai này lớn lên chúng con cùng thủ thỉ
Chia nhau những sung sướng, vui, buồn

Từ nơi mẹ cha khơi dậy cội nguồn
Tháng Tám - mùa thu trời xanh biêng biếc
Và ngày Hai Mốt một ngày thật tuyệt
Đời cho cha mẹ một đóa yêu

Tường Vy là tên con - tên thật diễm kiều
Đối với cha đó là loài hoa quý nhất
Quý hơn cả những gì có trên trái đất
Là niềm tin, là hạnh phúc thiết tha

Con là của để dành đáng giá ngọc ngà
Được chăm sóc và nâng niu bằng bàn tay ân cần của mẹ
Con hãy nhớ và đừng bao giờ quên con nhé
Quả ngọt hôm nay là công sức bao ngày

Bố, mẹ, chị và con
Hãy, tay trong bàn tay
Hai Mươi Mốt Tháng Tám
Luôn là ngày thơm ngon như táo...


15.08.2011



     

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Em Pleiku!


Xẻ dọc sương mù đến Pleiku
Đêm cong mình - cung đường đất đỏ
Nụ hôn đầu tiên mê say lời gió
Xao xuyến trào dâng. Em Pleiku!

Chân mỏi bazan má ửng hồng
Môi mềm đỏ thắm café chín
Giọt đắng tràn hương lòng bịn rịn
Em nồng nàn. Ơi! Em Pleiku!

Long lanh sợi nắng bờ mi đen
Tia nhìn nhung nhớ lòng đắm đuối
Mắt em ướt mơ màng dòng suối
Bóng sao chìm. Bầu trời em. Em Pleiku!

Sương mênh mang, bước chân hoang
Cao nguyên xanh giăng ngàn mắt lưới
Trói tình anh ngọt ngào hương bưởi
Lạc lối về, sa bẫy nhện vây. Em Pleiku!

Chiều se lạnh, từng giọt mùa đông
Bồng bềnh góc phố, tóc chải ngược
Anh thương em mối tình mà mượt
Ơi, em ơi! Em Pleiku!


21.10.2011




      

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Con Đi



Chiều nay trở về phố thị
Rời quê để lại mẹ già
Hoàng hôn rơi vàng mái lá
Giọt lòng mặn đắng trên môi
Long lanh mắt buồn ngấn lệ
Mẹ choàng nắm lấy vai con            
Loay hoay tay gầy năm ngón
Sợ xa vuột mất, có còn...

Bên tai giận hờn, to nhỏ
Đi rồi thì nhớ về nghe!
Vấn vương bao lời rất nhẹ
Cây cao - tuổi mẹ chín muồi

Đôi chân tần ngần xa ngõ
Thoáng nhìn bóng nhỏ liêu xiêu
Lớn rồi, con giờ mới hiểu
Mẹ ơi! Biển lớn nhường nào!


18.10.2012

               


Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Tình Cờ Thôi Em!


Con nắng cuối ngày đổ dài trên phố
Đi tới, đi lui tìm bóng hiên người
Phía nào của em có tiếng cười tươi 
Cho gửi tấm lòng đang xanh, lảnh lót

Bên kia con đường một người quay gót
Có phải là em nhặt lá thu buồn?
Anh là anh, không phải Jang Dong Gun
Nên đứng lặng thầm xa xăm nổi gió

Mùa thu trong anh - nửa mùa thu đỏ
Nửa độ thu vàng tặng hết về em
Xin mắt em xanh, tóc lụa buông mềm
Cây nghiêng tán và tường rêu chợt tím

Nhặt hòn sỏi khô ném vào ngọt lịm
Rớt vạt mây hồng gói ghém mang theo
Ngửa bàn tay thô, nức nẻ, cong queo
Đặt giữa ấm êm tình thu thẳng tắp

Tình cờ thôi em! Dễ gì bắt gặp
Giây phút chiêm bao mọc giữa cội ngày
Mai mốt xa rồi lá cũng thôi bay
Quay mặt về nhau nói cười khúc khích

Ghì chặt vòng ôm, môi nào tinh nghịch
Ké một nụ hờn thắm cả đêm đông
Kê gối, cuộn chăn giữ trái tim nồng
Cháy lên ngọn lửa bập bùng muôn thuở

(Jang Dong Gun: Diễn viên Hàn Quốc, đẹp trai, phong độ)

08.08.2013











Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

Nắng Không Tự Làm Ra Mùa Thu Đâu Em!



Hiểu tấm lòng em rồi đó!
Nỗi nhớ nào cũng thật dài theo những đêm mưa
Cái cầm tay ngày xưa
... dù có xa nhau ngàn ngày vẫn cứ êm đềm trong anh mãi mãi

Bấy nhiêu năm đường trần xa ngái
Anh nơi nầy, 
em nơi kia nhưng lại là tình nhân,
thường tình đâu phải dễ

Có những chiều bâng khuâng, rất bâng khuâng
Anh tự hỏi lòng mình sao thế? Xa nhau rồi đâu thể cơ may!
Ngồi ngắm những hạt mưa bay mới thấy lòng mình chợt lạnh
Lạnh như khi ngủ mùa đông mà chẳng thấy em về

Không biết có khi nào em băn khoăn
Hỏi con gió lang thang đi ngang qua hiên nhà bên ấy
Rằng: Tình yêu ghê gớm vậy,
phải không?

Anh cứ nghĩ vẫn vơ về con vịt trời, loài chim mang tiếng vô tình bay đi mà không bao giờ nhìn lại,
dù cũng muốn thử xem nơi vừa qua còn hạnh phúc những gì.
Ô hay, vịt trời vẫn luôn là vịt trời có cần biết chi, ngoài đôi cánh luôn vỗ hoài trong gió
Chim mà, gió mà, vô tư đi như ai đã vô tư...

Một chút nắng vô tình rơi trên tay sáng nay, 
không nhiều lắm nhưng cũng đủ làm cho lòng anh ấm lại
Nếu có ai hỏi vì sao cỏ không chịu lìa xa mà cứ nhọc nhằn dưới chân người giẫm đạp?
Anh ngu ngơ. Thôi mặc kệ thời gian!

Hỏi nhiều,
nghĩ nhiều cũng chưa thể là yêu... 
Bởi, nắng có bao giờ một mình tự làm ra mùa thu đâu
Em nhỉ!

10.06.2013

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Đi Về Phía Bình Minh


Gió đẩy mây về phía mờ sương
Gửi lại lưng đồi quãng trời xuân ruộm nắng    
Căn nhà xưa rời xa thời vắng lặng
Bếp than hồng hoa lửa đùa quanh

Sao gió không đẩy em về lại phía anh?
Như biển ngàn năm lùa sóng về với cát
Hàng dương lặng lờ đứng nghe biển hát
Theo nghìn chiều tình khúc đến từ sông

Hai cánh cò làm dịu lắng cả cánh đồng
Bầu trời trong mở lòng nhiều hơn cỏ
Em lộng lẫy trong màu áo đỏ
Thì đêm nay...
                   sao không thể là giấc mơ đến từ hôm qua?

Suốt cuộc đời lặn lội cùng những mưa sa
Canh giữ đất xanh không cằn khô hoải hoang sa mạc
Cánh buồm căng chở theo đầy khao khát
Thì còn đợi chờ chi. Ơi hỡi gió vô tình!

Trở về, tìm từ phía ánh bình minh
Mong được hiểu trong mảng hào sảng ấy
Có điều gì mà đắm say đến vậy
Để mặt trời và biển mãi hôn nhau...


29.11.2011