Danh sách Blog của Tôi

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17

Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013

Xuân Về Em Có Nhớ


Ngày xuân về em có nhớ nhiều không?
Chốn yêu xưa vẫn âm thầm lên lá
Và chiều nay trên phố người xa lạ
Chỉ mình anh vội vã bước chân về

Anh lặng thinh hay em đã vô tình?
Như mưa nắng Sài Gòn bất chợt
Chỉ nỗi buồn là miệt mài không ngớt
Chiếm trọn xuân nầy và trọn trái tim anh

Trời trong xanh, hoa cúc nở vàng
Mai rực rỡ và hồng đỏ thắm
Riêng mỗi em là xa vời thăm thẳm
Xám nỗi buồn, xám phố lẻ loi


Đứng bên đường trong giây phút lạc loài
Những nghĩ suy theo dòng đời xuôi ngược
Mưa lỗi hẹn và lòng thấm ướt
Giọt vô tình góc mắt đỏ rưng rưng

Mãi miết đi mà trong dạ ngập ngừng
Đến khúc rẽ mới thấy mình ngơ ngác
Đêm lên đèn trong xuân nồng ngào ngạt
Lòng chợt thèm được sánh bước cùng em


18.11.2010                                                   


Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

Giấc Mơ Mùa Đông



Mùa đông về anh có một ước mơ
Đêm Noel mình nắm tay lên phố
Trong dòng người qua với hàng hàng xe cộ
Riêng chúng mình tìm lặng lẽ bên nhau

Cuộc đời bồng bềnh, nhịp sống cuộn mau
Ta sẽ có một đêm chậm rãi nhất
Hai tâm hồn trong xanh không khuyết tật
Giữa
kinh cầu trong sáng bình yên

Anh muốn đưa em đến mọi miền
Trong như pha lê cùng ngọn đèn nến ấm
Nồng nàn trong nụ hôn sâu thẳm
Qua kẽ tay rơi tuột tiếng thở dài

Đưa ngón mân mê những sợi tóc mai
Như những lần anh ru em ngủ
Mong bình yên trở về trú ngụ
Đóa ngọt ngào hồng mướt đêm say

Nắm chặt tay em trong bàn tay
Nghe giá lạnh mùa đông tan biến
Nở nụ cười ngất ngây hiển hiện
Khuôn mặt tròn rực rỡ giữa Mùa Sao 


17.12.2010



Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Mùa Đông Lạnh



Thu đi rồi còn một mình
                                      ... Mây khóc
Ngày bơ vơ giông gió kéo mưa về
Trái tim lạnh trở mình đêm khó nhọc
Em nồng nàn cuồn cuộn bến xa mê

Trăng đi qua rơi nửa vầng
                                ... Trăng khuyết
Nửa vầng trăng còn lại hửng hờ
Em bên người tôi một trời nuối tiếc
Thả bồng bềnh tìm hạnh phúc chiều trưa

Ngồi giữa đời hắt hiu tàn tro lửa
Đợi người về đom đóm võ vàng khuya
Cây rụng lá cuối mùa, dòng nhựa trào nghẹn lối
Vừa qua hết thu mà như trọn một mùa đông

Nơi ấy bây giờ giá lạnh lắm không?
Hãy giữ lại tình yêu em đã có
Trái tim hồng xin người cứ đỏ
Mặc than tôi...
               ... sấp ngửa đùa reo...!


20.11.2011
         

                       



           

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Trở Lại Quy Nhơn



Trở lại Quy Nhơn một ngày tháng sáu
Nắng vàng hoe, mây xốp dập dềnh trôi
Ngọn Tháp Đôi đổ bóng xuống chân đồi
Miền kí ức trăm năm còn sót lại

Chẳng là ai sao lòng vương vấn mãi 
Với biển, với người, sóng nước nơi đây 
Dốc Mộng Cầm, bãi Hoàng Hậu vơi đầy
Bao năm tháng rời xa luôn vẫn nhớ

Ghềnh Ráng, Quy Hòa dịu dàng nhịp thở
Cùng tình thơ Hàn Mặc Tử đau thương
Áo trắng tung bay rợp nắng sân trường
Chân bước vội xôn xao thành phố nhỏ

 Em bên biển trong chiều vàng lộng gió
 Tóc xõa ngang vai, nghiêng dáng Thiên thần
 Nhịp rơi đều, thong thả tiếng chuông ngân
 Làm say đắm cả hồn tôi... Người hỡi!

 Ai ra đi xin một lần nhắn gởi
 Ở nơi này vẫn có những chờ mong
 Gió ươm hương và biển mặn ru lòng
 Trong sâu thẳm một tình quê luôn đợi. 


03.06.2010
        

                           





Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Một Ngày Bình Yên


Gạt phắt ra ngoài những niềm riêng
Mong có được vài giờ thanh thản
Như chim cu gáy bay qua chiều chạng vạng
Im tiếng, mơ màng cùng rừng cây

Cầu bao dung cho được một ngày
Không buồn, không vương, không thao thức
Một khoảng yên bình dưới bờ lồng ngực
Tìm nửa lạc loài làm hư không

Theo bước chân tình về với mênh mông
Úp mặt vào lòng nghe lời con tim hát
Dòng đời trôi qua tưới vào hồn dào dạt
Những đơn sơ, man mác, diệu kỳ

Thênh thang, bồng bềnh, chầm chậm và đi
Nhặt nhạnh hương hoa cắm đầy trước ngõ
Treo tình lên mây, ngất ngây cùng gió
Lênh đênh trôi tha thẩn cuối trời

Xin cho một ngày muôn ngả chơi vơi
Ném gian lao xa, giữ bình yên ở lại
Xin cho một ngày biết làm người thư thái
Làm chính mình bên tươi trẻ xanh non…

26.09.2012





Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Mùa Thu Vàng Tôi



Đặt lòng mình vào đêm trùng điệp bên những trăn trở tận cùng. Em vẫn đó, cùng với quãng trời xưa xa ngát nồng hoa cỏ, có yêu thương, có giận dỗi và có cả những chiều phẳng lặng dập dềnh trôi 

Thế rồi, một ngày em đi, mang theo màu xanh xưa yêu dấu. Còn lại nơi này đồng hoang cỏ mọc, tóc trắng bờ vai. Khúc cuối an lành lạc loài giữa hoang vu màu khói.
Nào ai biết được chữ ngờ. Nơi xa xôi kia của khung trời ấm nồng miền hạnh phúc, em hân hoan cùng bao điều ước vọng đang lên. Mùa yêu đã xa và tình yêu cũng phôi pha! Còm cỏi nơi này giữa sương mù giá lạnh, cùng cuộc đời mình cũ mèm, bạc thếch, tháng năm tựa cửa gió mành .
Những phố xá sắc màu, những con đường xinh, em bước chân qua rộn rã tiếng cười - không còn là những ngày phẳng lặng, đơn sơ với mây hồng, mây trắng, ráng vàng về nhẹ buông. Trong mắt em bây giờ là cả một bình minh đang vỡ òa trên đại dương sóng biếc, lấp lánh khát vọng vầng dương
Lặng lẽ, vẫn lặng lẽ nơi đây với bao cuối ngày màu nhọ thân quen, những hoàng hôn chìm dần phía trời xa tắt nắng. Mùa thu vàng Tôi, lá úa rớt mênh mang.

Sắc hồng tươi mặn mà trên vành môi em ngày nào giờ đẹp hơn dưới chân mày dạn dày pha tím, tình nồng ngọt lịm mãi theo em!
Bên kia gió văng vẳng tiếng đùa vang, bên kia trời ánh sao buồn rực sáng, bên kia đời một nụ hồng chợt nở và bên kia nụ cười, Em rạng rỡ giữa niềm vui.

18.08.2012






Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Chờ Nắng Xuân Về



Xuân đã về bên phía phố xa
Ngày ấm áp, đêm muôn đèn lấp loáng
Gió nâng niu thầm thì lời bạn
Tay anh sần cho em mắt đen

Phía bên ni đông vẫn còn uất nghẹn
Mưa giọt dài, giọt ngắn so le
Giá lạnh dường như chung thủy cùng đơn lẻ
Lửa tắt rồi, khơi bếp tàn tro

Lời tình yêu xin gửi về bên đó
Mong môi hồng, má đỏ thêm duyên
Én vờn mây dệt trọn lời nguyền
Tan tuyết phủ tươi nguyên màu nhớ

Giận Người chi em! Hãy cứ hoài rực rỡ
Cứ hoài là ước mơ
Cứ hoài là lời thơ
Ươm chồi xanh biếc lá

Dù có hoan say xin cũng đừng xa lạ
Xuân nồng nàn tìm giấc ngủ về tay
Vì trong trái tim xanh vẫn còn những mầm yêu mọng mẩy
Chờ nắng tươi hồng nẩy lộc giao duyên

22.11.2013o


Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Cám Ơn Người

                              
                                    (Viết cho người thầy đầu tiên)

Ngày còn nhỏ chân lò cò đi học
Ngôi trường quê lợp mái lá rũ nhàu
Giờ tập đọc, ê a ngồi cuối lớp
Tiếng "Quê Hương" nắn nót viết trang đầu
..........
Chiến tranh dài trò lưu lạc mãi đâu
Cô ở lại, già thêm... Không còn nữa
Bạn bè bốn phương dập dìu, nay mấy đứa
Làm trẻ thơ qua ngõ khóc một mình

Cô cho con làm quen chiếc cọ vẽ xinh xinh
Đánh vần thuộc chữ nhọc nhằn: Tổ Quốc
Biết điền vào "ô trống" lời dạy răn: Chân thật
Nói thành câu trọn vẹn: Lớn làm người!

Nụ cười xanh giờ không đủ nồng tươi
Tóc trắng dã màu mây sau nửa phần thế kỉ
Nhưng vẫn giữ trong tim những hạt hồng chung thủy
Bụi phấn ngày nào vương nhuộm sáng tương lai

Chúng con bước đi muôn vạn nẻo đường dài
Trên mảnh đất Việt Nam thân thương, vàng son chữ S
Hay qua bên kia bờ đại dương mở lòng thêu dệt
Chương cuối cùng tập sách: Một Đời Yêu!

Mặt trời đỏ au khi đã ngã về chiều
Nắng cố vàng hơn cuối cùng ngày sắp tắt
Con hướng về nơi khởi đầu, ngửa mặt
Cám ơn Người chắp cánh thuở bay xa...

Tháng 11, ngày 20 xin cắm một nhành hoa.

19.11.2013





Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Ba Mươi Năm Mãi Xa


Sáng nay con ngồi cắm cúi
Kỉ niệm ngày tháng học sinh
Viết về thầy cô, bằng hữu
30 năm rồi mãi xa

Nâng niu lẵng hoa trước ngực
Cúc vàng công lớn tặng cô
Thầm lặng nghĩa thầy bông đỏ
Mấy xanh thương lắm bạn bè

Thiếu thời dạ còn non trẻ
Cô chê bỏ lớp đánh cờ
Thầy nghiêm bài sai, nghịch phá
Gầm bàn xé tập làm thơ

Tóc giờ nhuốm màu trắng phớ
Vẫn nhớ bao điều răn xưa
Làm người hướng về phía trước
Cho dù đời lắm ngày mưa 

Thầy cô dặm dài cách trở
Bạn bè mỗi đứa một phương
Chỉ còn nỗi niềm muôn thuở
Thiên thanh đọng xuống thành dòng

Trong tim lửa bùng cháy bỏng
Muôn lời giấu giếm đến nay
Con xin thành tâm và kính
20.... dâng đến cô thầy...

15.11.2013



Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Tình Thân


Có những tình thân hiện lên trong mắt
Rực sáng mặt hiền độ tuổi năm mươi
Chiều lên men bàn tay nhau nắm chặt
Chia niềm vui tươi trăm vạn nụ cười

Có những bình minh, hoàng hôn kề cận
Không là trẻ già, sớm trễ, muộn mằn
Sao cứ vẫn tìm gần nhau vương vấn
Mặt trời soi dịu vợi ánh vầng trăng

Đêm thao thức cho ngày dài bất tận
Đào trong nhau bao trầm tích vùi sâu
Chưa một lần khơi lộ thiên trên mặt
Như yêu đương thương nhớ tình đầu

Nếu nhỡ mai kia đường chia hai mất dấu
Tri kỷ theo về ẩn náu lương tâm
Vỡ khúc tình ca qua đời hứng ngẫu
Lời tri âm, tri ngộ, tri - tầm

Ưỡn ngực dậy phủi vụn thơ bụi lấm
Câu hân hoan say khướt bóng sương mờ
Người bên người, xa gần thêm thấm đẫm
Đưa tay về siết chặt những vòng ôm 


25.08.2010





Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Quả Vô Thường


Cha nhặt được ngày Sáu
Mẹ đem cất vào rương
Tháng Mười Một khôn khéo
Cho con - Quả Vô Thường!

Rối bời bời khi lần đầu con khóc
Lời trách yêu hay lời ơn tạ vụng về
Nhưng mẹ thấy ở cha một sự hả hê
Mà lúc đó con gái nào hiểu được

Có thể không là thơ, nhưng cha có quyền ao ước
Một ngày nào con sẽ lớn khôn
Đóa hồng thơm bao hằng mong có được
Và trong tin yêu con rộng mở tâm hồn

Cha đặt tên con nghe như chừng bất diệt
Vĩnh Hằng. Sao lại: Vĩnh Hằng, cha?
Đơn giản, vì muốn con là mãi mãi
Nằm trong trái tim. Rồng của mẹ và cha

Dứt khoát đây không chỉ là giấc hoa
Của mẹ, của cha hay của riêng con nữa
Mà là tâm nguyện cuối cùng chọn lựa
Con là Vĩnh Hằng trong mọi khắc thời gian ...


05.11.2011




Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Mụ Mỏ

                                 
                                      
                                    ( Viết như một lời sẻ chia)

Mụ Mỏ chuyên nghề cho vay nặng lãi, nên phát giàu rất nhanh. Chỉ có mấy năm mà mụ có nhà ba tầng mặt tiền đường lớn, có đất to, đất bé khắp nơi, có xe hơi, máy điều hòa không khí chạy phà phà suốt ngày đêm. Sống giữa Sài Gòn nóng bức mà nhà mụ lúc nào cũng mát lạnh như trên vùng Dalat cao xanh.

Hàng ngày mụ chỉ làm mỗi việc ngồi giạng háng nơi cửa trước đưa tiền và gom lời, cùng cái miệng vêu luôn thốt ra những lời the thé, sắc lẻm của những hung thần kẻ chợ.
Tháng bảy cô hồn năm rồi mụ chợt nghĩ ra: Muốn làm ăn nghề này lâu dài, tiến triển cần phải có sự phù trợ của Trời Phật. Thế là hàng ngày mụ tranh thủ đến chùa cúng lạy, miệng đọc kinh cầu nguyện ra rả cả giờ liền.
Có lẽ nhờ thế mà công việc kinh doanh trên thân phận người nghèo, kẻ cùng cơ, vận kiệt thêm phần phát đạt. Càng phát đạt mụ càng cố dựa vào Trời, Phật để mong kiếm chác nhiều hơn.

Một ngày đẹp trời, sau khi làm những phép tính cộng và trừ, tổng kết cuối tháng trên cuốn sổ nợ dày cộp, mụ thấy đời mụ những khi như thế này sao mà đẹp thế, vui thế, đáng yêu thế. Mụ ngước mặt nhìn trời cao, nở nụ cười thật tươi và tràn đầy mãn nguyện..
Ngày dần tối, mụ lên chùa cùng một giỏ đầy hoa, trái, đèn, nhang. Mụ sì sụp vái lạy và kinh cầu trong một niềm tin trước giờ chưa hề có. Toàn thân mụ như rã ra, hoà tan theo từng lời nguyện, từng ước mơ. Mụ mê mải, mê mải và thiếp đi trong tư thế quỳ xổm với chung quanh trùng vây màu khói nhang tỏa bay nghi ngút

Một thoáng ồn ào, trong trí não của mụ lơ mơ có tiếng của Đức Phật dạy truyền:
- Ta không thể ban phước lành cho những con người gian ác như mi, không thể giúp ngươi sống tốt bằng cách bòn rút tận cùng trên mồ hôi và nước mắt người khác, ngươi chưa bao giờ biết cải tà qui chánh, ngươi không thể là đệ tử của ta, mi không được sử dụng ta như một thứ quyền lực ngầm bảo kê cho những việc mi làm và từ đây mi đừng hiện diện trước mặt ta nữa.
Mụ nghe rất rõ ràng trong tai sự chối bỏ của Phật và mụ thật sự sợ. Trái tim xơ vữa của mụ bắt đầu co thắt tợn, cái trán dô lấm tấm những giọt mồ hôi và gáy mụ như có những luồng hư khí xuyên qua lạnh ngắt. Mụ hét lên một tiếng rõ to, ngoắt dậy và chạy nhanh ra ngoài chánh điện trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Đầu mụ va vào trụ cột to đùng ở tiền sảnh và ngã quỵ xuống mép hiên nhà đá xám. Mụ được đưa đến bệnh viện và bác sỹ xác định mụ bị chấn thương sọ não. Mụ nằm đó, thở leo pheo cùng với băng trắng và dây rợ chằng chịt quanh người.

Thời trước, mụ bắt đầu thả diều theo gió nhờ kiếm được thằng chồng hờ làm thủy thủ tàu viễn dương chuyên giấu hàng lậu nước ngoài, vừa rồi hắn trả áo về hưu và bị mụ tống ra đường với đôi bàn tay thỏng lơ, không cầm nắm. 
Thời nay, sợ mụ chết mất đi phần nhiều. Ba đứa con quý tử, một con chung và hai con riêng tranh nhau nhà, ... xe ì xèo suốt ngày đêm quên cả lo cho mụ. Hơn nữa, đám người vay nợ giờ gặp dịp tốt cố quịt ít nhiều vớt vát phần nào đã bị mụ chặt đẹp trước kia. 
Mụ nằm đó mỗi mình, quặt quẹo như một chứng nhân trong căn phòng lạnh lẽo và trắng nhờ của bệnh viện Bình Dân.

Mấy ngày sau mụ chết. Một đám tang hững hờ đưa mụ tới nơi mà người đời thường gọi hoa mỹ là cõi Vĩnh Hằng, nơi trước kia mụ chưa từng hình dung ra. Lúc đó, mụ chỉ loáng thoáng hiểu được rằng dưới địa ngục trần gian thăm thẳm sâu có những cái vạc dầu to đùng, luôn sôi ùng ục và hai hàng quỷ dữ đứng nhe những cái răng nanh dài ngoẵng, dính đầy máu me khi thần chết dẫn những người như mụ bước chân qua đó.

Mụ đã ra đi trong tư thế bần cùng. Bị bịt mắt, chân tay cột chặt, cắt hết cúc áo, miệng cắn móng, thân người bó tròn thẳng đuột trong mấy lần vải liệm trắng phau và không một xu dính túi mang theo làm kỷ vật. 

25.05.2014
                 



Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Thôi Giậu Bìm Leo


Chẳng giận hờn nào trong góc nhỏ tình anh
Vui vẫn líu lo quay về đây mỗi tối
Hàng hoa cúc trước sân thể như vừa bối rối
Không biết trả lời sao khi trăng rụng xuống nhà

Mấy câu chuyện trẻ con vừa bỏ gót đi xa
Xanh um đến đánh đu cùng đêm trắng
Đâu nỡ rót lòng nhau bằng lời chát đắng
Hương thầm trêu để khổ với mù sương 

Đời người có bao nhiêu? Xin góp nhặt yêu thương
Đặt tay ấm lên niềm tin chung thủy
Chẳng biết nơi nào là giàu sang, phú quí
Mà đông đi cho xuân phải nguyện thề

Đường còn dài, chân còn bước mãi mê
Chia mấy ngả về đâu sao biết được
Vườn nhà ai kia có lắm nhiều nắng trước
Lá xanh sau như trót hẹn với người

Bình minh hồng đang mở cửa cười tươi
Trời sáng quá, lối tìm đây không nhỉ!
Tay gạt bìm leo trên giậu ngày xấu xí
Nụ hôn nào ẩn nấp dưới thềm xưa?

Bạn mình ơi! Đời thơm quá... 
Hương đưa!

 09.10.2013



Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Đi Giữa Quê Hương


Tôi đi giữa chiều đi
Con đường vắng ươm nồng mùi rơm mới
Ngày Hoài Nhơn xanh màu xanh diệu vợi
Đêm nồng men say khướt bạn bè
Tôi đi giữa lặng thinh quê cũ
Vài nhịp hò khoan vướng áo người con
Lần chia xa, lần trở về
Nghe lòng mình ấm lạ

Đâu đó tiếng cười quen rất xưa
Trong gió lộng, nắng giòn tất tả
Bạn gái hồi nao nay thành bà trẻ
Đã thôi âu ờ... Tiếng mẹ đưa nôi

Vẫn còn... Vẫn còn đó trong tôi
Những giọt mồ hôi lăn tròn trên trán
Bọn học trò thời trước là trẻ nhỏ
Giờ thành quan nọ, viên kia

Một tiếng ve rơi
Mấy cánh phượng hồng thắm đỏ
Tình quê hương
Lên nhan sắc mặn mà. 


18.08.2011

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Mùa Thu Dỗi Hờn


Có đám mây nào đi ngang mùa thu
Cho tôi gửi trả em mối tình thất lạc
Ngày bình yên nghe rừng cây lá hát
Kịp nhận mình lãng du...

Những cơn gió đi qua mùa thu
Mang chiếc lá vàng tháng tám
Mặt đất dỗi hờn không hỏi
Cuối mùa lá rụng nữa không!

Thả lòng mình theo những dòng sông
Những dòng sông không biết nói
Những dòng sông mang nỗi buồn vòi vọi
Lặng thầm về với biển khơi

Em rất sợ mùa đông - những mùa đông cuộc đời
Góp tặng riêng tôi nửa mùa xuân vừa hé
Giận em, giận tôi thu xa rời lặng lẽ
Thả trăng vàng cõi mơ..


25.08.2011





Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Dalat Mơ


 Dalat tóc bay, nắm tay say Dalat

Em dịu hiền, anh lắm nỗi đa mang

Một vùng cao xanh sắc biếc ngàn hoa

Gió cuốn về hương bay thoang thoảng


Em xinh đẹp vô cùng

Anh đắm đuối tràn tim!


Chiều lồng lộng sắc phượng lay màu tím

Lá hàng thông cong cớn vẽ bờ mi

Trong se lạnh lời cung tên thủ thỉ

Ngày yêu đương. Muôn tơ trói bất ngờ!


Ngọt môi nhau vang nồng nàn hơi thở

Dã quỳ vàng bát ngát trải đồi nương

Một lần đi qua chân tần ngần va vướng

Lời hẹn hò lập bập giấu vào sương


Đường dốc đá trăng soi lên niềm nghĩ

Dỗi hờn dâng lệ đổ thác Prenn

Quanh co vui Đồi Cù vun mộng mị

Đêm ngất ngây sâu Thung lũng Tình Yêu


Hồ Xuân Hương nắng vờn rêu mặt nước

Than Thở reo! Xua tan hết muộn phiền


Thao thức nhớ, tưởng Langbiang gần lắm

Quờ tay ôm cao chót vót nghìn trùng

Em ngây thơ, em mong manh, em là Dalat

Anh huyễn mộng gần, em thiết tha xa


Cuộn đam mê đốt cháy  lời rơm rạ  

Ngàn yêu thương xin gom hết về Người    

17.12.2010



17.12.2010




Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Mắt Em Huyền Thoại


Yêu quá đỗi màu mắt em xanh biếc
Đêm nhọc nhằn thức trắng viết thành tên
Ngày hôm qua mắt em bên cụp, bên vênh
Anh về đào lỗ, vác si trồng trước ngõ

Nếu mắt em lắc lư theo đường đi của gió
Anh thề sẽ làm mây che mắt em mờ
Để chẳng ai phải viết văn hoặc làm thơ
Bỏ mặc mỗi anh suốt ngày ngồi ca tụng

Anh là kẻ dại khờ, tên kiết keo nghèo túng
Nhưng bàn tay đây liều bán cả đất trời
Chỉ cần một lần nếm trải chơi vơi
Mua đứt trái tim em cho riêng mình anh đấy

Ai ghét mặc ai, anh đã phải lòng nên đành làm vậy
Cho đôi mắt em là mãi mãi của anh
Đồng quê, biển cả, rừng núi đều xanh
Nhưng không thể xanh hơn, mắt em anh đẹp nhất!

Đôi mắt em chứa linh hồn có thật
Bản trường ca huyền thoại tình yêu
Niềm tin vây quanh trong mọi buổi chiều
Không phai nhạt theo hoàng hôn, lời cỏ

07.10.2013




Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Bến Đò Xiên



Tôi ở miền Nam nghe tên bến đò Xiên
Nơi quê em - miền Trung du núi thấp
Hai người đi ngang mà lòng tràn ngập
Cả tình em, tình đất, tình người...

Tôi ngất ngây xin gửi đến nụ cười
Chia sẻ với em niềm vui sẵn có
Dù chưa bao giờ một lần ở đó
Vẫn nặng lòng thương nhớ bến đò Xiên

Chiều vương mang con gió thổi chao nghiêng
Cả em và tôi ngã xôn xao mặt nước
Tay cúi lượm những sợi tình chảy ngược
Quấn vào đời bao nỗi nhớ không tên

Nỗi nhớ không rơi mình cũng sẽ không quên
Bến đò nhỏ nối hai bờ xa thẳm
Em miền cao tôi đồng bằng lá thắm
Xanh mãi một màu trong Tôi - Em



25.05.2012

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Sài Gòn Thu


Trời Sài Gòn thu về thật thấp
Nghiêng ngã cùng em má ửng hồng
Tung tăng gót nhỏ nàng thiếu nữ
Nắng uốn vòng eo phố chiều đông
Xe qua trăm hướng quay vòng nhớ
Đỏ úa hàng me lá nhập nhòa
Chân em bước đến nghe nhẹ quá
Đang ở gần mà như thật xa
 

Vòng góc vắng sương vương  mắt biếc
Rạng rỡ vui đậm nhạt mùa sang
Mênh mang khắp chốn ngàn hương sắc
Góp lại trên cao tím phố vàng

Đọng lại nơi tim tình cao vợi
Dậy cuộc đời nở nụ trầm hương
Sẫm nâu tình tứ tay mời gọi
Vạt áo hoa bay rợp bóng đường

Ngồi quán cóc một mình mơ mộng
Nghe nồng nàn từng giọt đen ngon
Trên môi ngọt đắng tan đầu lưỡi
Thu trong xanh ủ chín khô giòn
 

09.10.2010


              



Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

Đêm Khôn Cùng


Ngồi đây với hai bàn tay chẳng làm gì
Như con muỗi không nơi nào để chích

Chiếc lá rơi cuốn theo chiều gió, buồn hiu, cô độc

Đêm tựa lưng hoang dã gối đầu
Những con nhái ăn sương nơi bình yên tĩnh lặng
Nhoài người như thói quen xưa
Chẳng bứt rứt muộn phiền, chẳng hờn ghen, chê trách
Tiếng thạch sùng kêu xó, đêm trở mùi ôi thiu

Có gì? Chẳng có gì! Chỉ có đen lẫn vào đen, 
người lẫn vào đen
Đêm mệt nhoài, trống hoác
Thăm thẳm sâu, khôn cùng, ngơ ngác
Chẳng biết vui để lòng mình xôn xao


Không ánh sáng, không rơi động lặng im
Linh hồn đêm hun hút, nhợt nhờ, chỏng chơ thin thít
Đôi bàn tay quờ quạng trong bao la thò thụt
Dưới ánh sao chợt lóe đêm nhọc nhằn xanh lơ
Đêm nay không phải là đêm của đợi chờ
Không là đêm của hò hẹn, của nhiều điều mong mỏi
Chỉ là đêm của trơ trọi, xác xơ, không tình yêu mời gọi
Đêm mông lung nhắm mắt, p
hía ngoài xa sóng biển sắp chực trào...

07.11.2011



Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Như Em Đã Hồn Nhiên


Anh trở về trước hiên khi nắng hãy còn hanh
Tóc điểm bạc lơ phơ theo lời thề năm cũ
Có gì đâu mà em buông lời cay cú
Để chiều không còn tươi như cái thuở xanh nào

Cửa đã mở rồi hay khép chặt cũng không thể làm lá xôn xao
Chẳng phải vì em chưa rộng lòng tha thứ
Anh biết rằng trong thư em đã nắn nót gửi hồn vào từng con chữ
Theo tình nghĩa đầy vun bồng bột tuổi đôi mươi

Anh lắng tai nghe phía bên kia vách đầy ắp tiếng cười
Chắc chắn không phải người dưng, mà của em rất rõ
Vẫn trong veo như tiếng chuông, ngân nga lời sẻ chia của gió
Đi qua vườn nhà ai vào mỗi sớm mai hồng

Anh đã thôi rồi thời trẻ trai phiêu bạt, lông bông
Trên những cánh đồng đầy hoa lan, hoa hồng, bãi sông bỏng rát
Anh rất sợ tiếng thì thầm thoạt đầu dịu dàng như nhạc
Nhưng ầm ì đoạn cuối tiếng thác reo

Chạng vạng vẽ hình anh xuống khoảng sân trống trơ bằng những đường đứt khúc, ngoằn ngoèo
Nguệch ngoạc lên nụ cười nhăn nheo nếp gấp
Anh ấm ức với nỗi niềm khi lên cao, khi xuống thấp
Như mặt trời sắp tắt, ngày cạn kiệt còn đâu

Anh đứng vững nơi đây chỉ bằng niềm tin còn sót lại tự thuở ban đầu
Không bằng rẩy run ngày nay nghẹn ngào, đau nhói
Bằng những thở dài, ngác ngơ, mệt mỏi
Đêm màu xanh, màu xanh, xanh từng kẻ tay buông

Em trong đó, anh ngoài này như câu chuyện xưa trái đất hình vuông
Góc cạnh lên anh, lên em, vướng va vào những điều thầm nghĩ
Tình có tội gì đâu để Trời phải đày mình trở thành kẻ hẹp lòng, xấu xí
Ngay cả câu văn cũng nặng nhọc, mỏi mòn

Đẩy cửa ư? Không! Anh sẽ quay về với góc đời con
Không còn lành nguyên nhưng lại là nơi có chính mình trong đấy
Với bao nhiêu thật thà bấy lâu đã từng nghĩ vậy
Để em mãi được hồn nhiên như em đã hồn nhiên...

11.09.2013