Danh sách Blog của Tôi

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Vầng Trăng Mẹ


Bên sân chiều nay nắng đổ
Mẹ ra đứng đợi con về
Long lanh giọt mừng tao ngộ
Chạnh lòng người bỏ xa quê

Cầm tay mẹ không tiếng nói
Mà sao con hiểu thật nhiều
Trong tim nghe rưng rức gọi
Lời vàng của mẹ chắt chiu

Đôi môi già nua nứt nẻ
Vẫn lưu giữ khối tình nồng
Thầm trao bao điều rất nhẹ
Suối nguồn lòng mẹ mênh mông

Cô đơn cuối đời tắt lửa
Nhưng luôn ấm nóng tràn đầy
Dẫu con còn nhiều chọn lựa
Mà sao không phải là đây

Bao nhiêu câu thơ chở hết?
Gian lao mẹ đã một đời
Thương con mỏi mòn thêu dệt
Vầng trăng Mẹ mãi sáng ngời!

03.06.2010











Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Vun Vén



Đâu phải tự dưng anh yêu chuyện sắc màu
Vẽ lá, mây bay, bầu trời cao lộng gió
Dưới tán rừng già mấy chú nai vàng gặm cỏ
Mắt mơ màng, âu yếm nhìn nhau

Rồi sáng mai nay vừa chấm dứt cơn đau
Đã xây xây, đắp đắp một mô hình hạnh phúc
Bên anh, bên em, hai hàng hoa cúc
Và đàn con nhỏ nắm tay vui

Đâu phải tự dưng anh lại lui cui
Treo bức Tương Lai đung đưa chùm bưởi
Tím vạt hoa cà nằm sát khung góc dưới
Lô xô chồi biên biếc lá mồng tơi

Đừng hỏi vì sao anh sinh chứng dở hơi
Viết cả nỗi niềm tinh tươm lên sách
Ghép nhạc, xâu tình bà con hai họ
Cùng luôn mộng ước ngày em theo chồng

Anh nào muốn thành kẻ chơi ngông
Chỉ mong được mảnh vườn nhà rất thật
Chiều nối chiều hai ta ngồi ngây ngất
Ngắm đời mình, đầm ấm bật khai tên

Cần làm chi phải vượt thác, trèo ghềnh
Mà ra hái cầu, dừa, xoài, đu đủ
Để chật nhà kéo mơ về giấc ngủ
Gọi dịu hiền sum họp chạy vây quanh

Niềm tin nào cũng xanh, suy nghĩ nào cũng lành
Trong quá khứ chưa kết thành hiện thực
Giữa cõi trần này ta luôn hoài thao thức
Nhiều vạn lần mong vun vén vậy nghe em!

20.10.2010


  









Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Mặt Trời Không Mọc Từ Phía Tây



Mặt trời không mọc từ phía Tây
Nên hừng đông bắt đầu bên kia mặt biển
Em đi không mang theo nhiều ước nguyện
Một mình anh sao tát cạn biển đời

Tìm mùa vàng là cùng đi tới
Có thể nào quên xây mộng, xây mơ
Trên sa mạc cằn khô mùa hoa vẫn nở
Cát biết dịu dàng dưới sợi nắng chiều hôm

Tiến bước lên từ hai hướng về nhau
Trên con đường nhiều rong rêu, đá cuội
Khởi nguồn ở đầu con suối
Mong được dòng sông cuối nẻo mát lành

Sẽ có một ngày trời bỗng thật xanh
Và đêm xưa vỡ òa trong bình minh chim hót
Tình yêu nói lời dịu ngọt
Kết trái bên đời xanh lơ

Ngày ấy, mỗi ta rời một bến bờ
Anh đi đến cuối trời
Em tựa vào tận cùng của đất
Nối trọn vòng tay thành cầu vồng ngủ sắc long lanh

25.10.2011



            



Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Em Tập Làm Văn


Hôm qua cô dạy học văn
Tả bà (nội, ngoại) đầu căng quá chừng!
.......
Bà em chân ngắn, dài lưng
Điện thoại tám suốt tưng bừng quá đêm
Suối mơ tóc xõa vai mềm
Highlight nữa nhé, lại thêm môi trầm

Bôi kem tẩy trắng, xua ngâm
Da sáng, mịn, mỏng, thì thầm ông khen
Bồn chồn hồn gió mơ trăng
Online chat chít, tung tăng khắp làng

Bụng thon, eo nhỏ, mông ngang
Ngực vun đầy đặn, mặc sang lắm à
Áo hồng, xanh, đỏ, lá, hoa
Váy cao, váy thấp, mặc vào đều ôm

Gần xa nức tiếng người đồn
Mắt câu, cắt mí, cổ cồn dây đeo
Ra đường nhiều kẻ nhìn theo
Giày xinh, guốc nhọn... mắc, bèo đều mua

Bà em thích hát, hay đùa
Dancing nhảy nhót chẳng thua trẻ nào
Mặt xoan sắc vóc thanh tao
Hương xuân còn lắm lẽ nào chẳng ham!

Nộp lên, cô giáo càm ràm:
Tả bà phải có áo lam. quần sồi
Lưng cong, má xệ, da mồi
Mắt hom hem kính thường ngồi vá may

Bà còn run rẩy bàn tay
Đâm đâm, giã giã trầu cay vôi nồng
Những khi trời bấc thổi đông
Hay đau ốm vặt lá xông theo mùa

Làm bà không được se sua
Đi chùa lễ Phật, không mua con đề
Lặng yên khi bóng đêm về
Nghe ông đọc báo tỉ tê bốn miền

Dáng bà trước gió xiêu nghiêng
Chông chênh bóng đổ mặt hiền Nam Mô
Dạ sầu! Nếu viết theo cô
Sợ sai sự thật đào mồ văn chương

Ngược lời cổ vướng tai ương
Cô la, điểm kém hết đường tính sao?
Chấp tay van vái trời cao
Cho xin thiên kiến lối nào con theo ...

27.04.2013






Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

Em Đến Từ Yêu Thương



Em đến từ sa mạc châu Mỹ, châu Phi, hay vùng Madagascar...?
Mà thích sống cằn khô nắng gió
Em yêu biển hay yêu người nơi đây - màu hoa em đỏ
Xương rồng cứng cỏi tôi ơi!

Người Nam Trung Bộ chân quê lòng dạ sáng ngời
Trái tim nóng, hồn trong veo nước giếng khơi thấu đáy
Đời dân dã mang tình yêu bỏng cháy
Thuyền ra khơi mơ trăng sáng đỉnh đầu

Dải đất miền Trung ngàn năm bạc màu
Đến chiếc lá cũng co mình vuốt thành gai nhọn
Sinh từ cát, lớn lên nhờ cát
Ủ men nho ngào ngạt rượu tươi

Thường trực trên môi là những miệng cười
Thơm ngát đóa hồng tinh khôi ngày mới sáng
Tay gian khổ bón vun trồng lãng mạn
Thênh thang lời hóa chữ xếp thành thơ

Xương rồng ơi! Em cho tôi ngẩn ngơ
Làm ý chí ngoi lên từ đất
Là vắt kiệt khô khan nén mình thành bất khuất
Vươn cao, chòi đạp xanh quê...

10.04.2013