Danh sách Blog của Tôi

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Thương Em


Mưa rơi ướt mắt long lanh
Anh thương em đến lá chanh cũng nồng
Mong sao trời ngừng trở đông
Cho môi thơm mãi tươi hồng nói reo

Thương em lội suối trèo đèo
Giàu sang cũng thích, đói nghèo cũng ưng
Miễn sao đừng làm người dưng
Ở chung mà cứ lưng chừng trên cây

Thương em kéo nắng về tay
Ươm hương ướp má cả ngày hồng tươi
Đuổi mây ra chỗ biếng lười
Để mình anh lại riêng cười siêng năng

Thương em, mong giống chị Hằng
Chơi vui cùng Cuội quên lăn tăn nhiều
Lỡ mai đa ngã cột xiêu
Quạt tơi tả lá khê nhiêu giấc nồng

Thương em anh quyết nói không
Không cờ bạc nghiện, không luôn rượu chè
Không nhìn người mắt lăm le
Váy cao cũng mặc, eo khoe chẳng thèm

Thương em ngọt tựa que kem
Ăn thì lo hết, để lâu sợ mòn
Nằn nì mãi mãi còn son
Như thời đôi tám trông mòn mắt ai

Thương em chẳng dám lai rai
Đi nhanh đến chỗ đường dài về mau
Trầu không leo tận ngọn cau
Trộn màu vôi ối đỏ au tình mình

Thương em mặt đẹp, mày xinh
Suối ca lời nói lung linh suốt đời
Sáng, trưa, chiều, tối chơi vơi
Quên ngày tháng cũ xa rời khói sương

2509.2014


Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

Im Lặng


Tuần nào anh cũng ngồi dưới tán cây
Nghe tiếng hoạ mi hót
Riết rồi quen
Riết rồi nhớ

Ngày nào anh cũng ngồi với em
Mãi thành quen
Quen rồi mà sao chưa nhớ
Thiệt nhiều!

Có thằng bạn từ trên vùng cao
Ghé thăm, hắn hỏi: Mày muốn đi hay ở?
Anh không biết nói gì cho phải
Nên ậm ừ. Chắc tao quay lại thuở xưa!

Nó tặc lưỡi
Ừ thôi, mày còn mê mãi trung trinh
Nghe hắn nói
Lại ậm ừ. Im lặng.


10.09.2014 





Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

Dư Âm Xanh


Nơi phía trên đầu bầu trời nắng rất trong
Đưa tay với níu chùm hoa mây trắng
Kéo về phía nhau kết thành con đường thẳng
Nối hai bờ lồi lõm chung chiêng

Em rụt rè khép mười ngón linh thiêng
Anh chới với rớt xuống tầng cao thấp
Anh đã hiểu: Anh nóng nảy, anh hồ đồ, anh hấp tấp
Anh cuồng điên, anh mê loạn, anh si...

Giữa phố chiều nay rộn rã người đi
Bằng lăng nở tím màu buồn muôn thuở
Anh lao đao tắt nụ cười rạng rỡ
Chơi vơi trong ánh mắt phố gầy

Anh giận mình tay chẳng liền tay
Giận chốn đông người, giận lòng trắc ẩn
Giận hàng cây, giận điều vương vấn
Giẫm đạp bàn chân bầm nát cả con đường

Sao em già dặn với tiếng thương
Sao em cỗi cằn với lời yêu tha thiết
Em nỡ bỏ anh cùng cuộc tình thua thiệt
Cồn cào và xanh xao?

Chỉ một lần đã ngoặt bỏ phía sau
Bao đay nghiến, dày vò rơi anh vào lận đận
Em lấp liếm niềm vui dưới lớp màu son phấn
Đắm say anh trên mộng tưởng rỡ hồng

Quay về ôm nỗi nhớ mùa đông
Tiễn biệt xuân xưa về phía em thắm đỏ
Mong manh gửi chút tình theo gió
Anh niết bàn cùng dư âm xanh... Của anh

10.10.2012 







Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

Nhớ Có Lần Ở Mùa Thu Xưa


     Biết em yêu mùa thu
Nhưng thú thật trong anh đang là mùa gió giông, bão tố
Nên không thể tặng những con sóng đời vập vồ, xô vỗ
Thắt quặn mịt mù biển sâu

Rất nhớ ở mùa trăng năm xưa
Khi bóng nắng ban mai đổ dài nơi ngạch cửa
Nhìn dáng em qua mỗi một lần mà tâm hồn rực lửa
Đốt cháy tít tận cùng xuân xanh

Không hối lỗi dẫu biết vài điều tiếc nuối mong manh
Nhưng thật sự có gì bất công với anh hơn thế
Chẳng phải bình minh, lại nặng lòng dâu bể
Gần thật gần mà như hiu hắt ngoài xa

Tay ngắt ngọn cây khô đang hong mình giữa sáng hanh ngà
Dòng nhựa tắt nghẹn không chảy tràn lên ngày nay đọng giọt
Có gì đau hơn khi trái tim mình bỗng dưng giật thót
Ứa ra từng chùm cảm xúc hư vô

Thu trong anh giờ là những ngây ngô
Không nhiều lá rơi, không sắc vàng mênh mang cánh đồng hoa cúc
Không cầu vồng bảy màu chiều tây đỏ rực
Không còn em xinh, em mộng, em mơ

Thu bây giờ chỉ là những bơ phờ
Sau kí ức nhỉ nhàu lần gặp cuối
Nhưng vẫn cố giữ nơi em những nồng nàn đắm đuối
Đã từng cho anh muôn nhịp sống điên cuồng.

04.10.2012 





Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

Biển Đảo Và Chúng Ta


Ta yêu cuộc sống yên bình
Yêu tiếng rì rào dịu êm của sóng
Yêu gió thì thầm ru ngàn năm khát vọng
Đêm Biển Đông vằng vặc ánh trăng nghiêng 

Đã tự bao giờ đời đảo thật hiền
Những Hoàng Sa, Trường Sa thân thuộc...
Những miền đất xanh của Sơn Hà Nam Quốc
Máu tổ tiên đổ xuống viết thành tên

Nhưng giờ đây từng đợt sóng ngông nghênh
Làm biển đau bởi tàu ngầm, tàu nổi
Ngư chính cải danh từ tàu quân đội
Giành giật điên cuồng thách thức triệu lương tâm

Giờ đây vần vũ đảo xa là mây mù, gió lạ
Cây phong ba nghiêng ngã dưới cánh gầm
Cát đau, đá đau, lòng uất hận căm
Yên sao được khi Đường Lưỡi Bò liếm cư phần Nam Đế!

Tổ quốc là chi?
Đâu chỉ là dải đất liền, là không phận cao cao...
Còn có cả triệu cây số vuông biển đảo
Đất nước bị thương ta ngã quỵ theo Người!

Ta hãy là ta một viên đá nhỏ
Xây đê triều chắn ngọn Bắc phong
Ta sẽ là ta làm viên đạn nhỏ
Vững đường đi cho lãnh thổ vẹn toàn

19.10.2011