Mỗi khi có việc lớn ba mẹ thường tranh cãi, không ai chịu thua ai. Và những khi như thế chị em tôi thường đứng về phía mẹ nên cuối cùng mẹ luôn là người chiến thắng. Con gái bênh mẹ nhất đời mà!
Ba nhiều tuổi, ngã bệnh, vào ở hẳn trong viện vài tuần, ba mẹ không còn gặp nhau nên không có cơ hội cãi nhau nữa.
Ba nhiều tuổi, ngã bệnh, vào ở hẳn trong viện vài tuần, ba mẹ không còn gặp nhau nên không có cơ hội cãi nhau nữa.
Mỗi khi chúng tôi vào thăm, ba nhìn chúng tôi với nụ cười thật hiền. Ba kể cho chúng tôi nghe những chuyện vui, chuyện buồn, chuyện trong nhà, ngoài ngõ, chuyện đúng, chuyện sai, chuyện 56 năm trước, 56 năm sau... và cả chuyện đời người. Chúng tôi lắng tai nghe và thường đồng ý với ba nhiều điều. Những lúc như thế hình như niềm vui cùng sự kiêu hãnh hiện về trong từng chớp mắt của ba.
Ngày xuất viện, mẹ đến. Ba mừng mừng, cầm tay dặn dò:
- Em cố gắng giữ gìn sức khỏe, không có tiền bạc nào mua nỗi được đâu.
Tôi thấy mẹ rất vui, không còn tranh cãi với ba, mà nhìn ba thật âu yếm, gật gật đầu và im lặng như thế thật lâu
- Đúng, đúng ba ạ! Ba cũng thế ba nhé!
Và mẹ nắm chặt tay ba cùng nhau dắt ra phía cổng. Hai mái đầu lốm đốm bạc nương nương dưới nắng chiều vàng hoe
Lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là hạnh phúc.
21.05.2014

