Danh sách Blog của Tôi

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

Đời Cũng Cần Thế Thôi!



     ( Phỏng theo một chuyện kể... không của riêng ai )

Mình có thằng bạn thân. Vừa rồi hắn dắt vợ vào Sài Gòn tổ chức đám cưới cho đứa con trai. Hắn mời mình đến dự. Sau gần 20 năm, giờ hội ngộ thấy hắn khác xa trước rất nhiều.

Nhìn mái tóc cháo cò bay lơ phơ, lất phất. Mình gạn:
- Dạo nầy chú " xuống " lắm hả?
Là thằng ranh mãnh có số má, nên vừa nghe mình hỏi, hắn liếc nhanh về phía vợ rồi quay lại lém lỉnh đốp ngay hai câu lục bát dẻo thơm:
- Chẳng gì còn mãi thế gian, phai phôi thu hết đông tàn cuộc chơi!
...
Ngày xưa mình và hắn cùng mài rách đũng quần ở trường cấp 3, rồi leo lên cao đẳng. Học cùng lớp, trọ cùng nhà, ăn cùng mâm, ngủ cùng chiếu, nên mình hiểu thế nào là " tàn cuộc chơi " của hắn.
Thật tình, nó là thằng chẳng mấy đẹp trai, nhưng chải chuốt thì lên đời khá bảnh. Hắn mê gái hơn mê hát bộ ( quê mình là cái nôi hát bộ mà ). Ngày còn đi học hắn mê nhiều em, mà đã mê em nào là say như điếu đổ em đó.

Phía trong căn nhà trọ khi học trường sư phạm có một em dáng dấp thùy mị, trắng trẻo, gương mặt sáng trưng, mắt bồ câu đen nhánh trong veo, con nhà gia giáo, tiểu thư ra phết. Mình thấy cũng nghiện liêu xiêu, huống hồ chi hắn.
Em học cuối cấp 3, trường gần nhà nên thường đi bộ đến lớp. Mỗi lần thấy em đi học từ đằng xa là hắn tìm cách đuổi khéo mình đi nơi khác như nhờ quét giùm hắn cái nhà, nấu giùm cơm, hay một việc vặt nào đó vừa chợt nghĩ ra. Còn hắn thì mặt mày hớn hở, xông xáo, lăn tăn phía trước ngõ tìm cơ hội gạ chuyện với em cho bằng được. Hắn coi hắn thể như là người duy nhất có trên trái đất nầy. Nhìn điệu bộ của hắn mà phát bực.

Chỉ một thời gian ngắn hắn đã làm chủ được em. Tối thứ bảy hàng tuần hắn thường mời em đi ăn kem, uống nước ở quán sân vườn ngoài lộ đất đỏ... để hắn dễ bề hàn huyên, tâm sự. Mỗi lần như vậy hắn phải dìu mình theo, vì em nhất quyết không chịu đi một mình với hắn. Mình trở thành ông già Noel chăm sóc hắn và cho hắn điều hắn muốn.
Sau khi làm phụ bạn cho hắn đến quán và qua quýt cho xong ly nước là mình tìm cớ nầy, cớ kia để chuồn và nhường phần chính yếu lại cho hắn đạo diễn, kiêm luôn diễn xuất. Nhìn vào mắt hắn long lanh sự biết ơn trào lên đọng giọt.

Hai năm sư phạm, hắn năng viết thư về cho mẹ. Cái câu mà hắn không bao giờ quên là: Dạo nầy con học căng lắm mẹ à. Con thương mẹ ghê. Mẹ vất vả cho con đủ thứ. Con rất nhớ mẹ. Sắp tới lớp con đi lao động công ích giúp dân cả tháng, mua tài liệu học tập v.v.. và v.v... Mẹ gửi cho con thêm ít nhé! ( hắn không bao giờ dùng chữ " tiền " với mẹ, nhưng mẹ hắn luôn hiểu thằng con mình muốn gì )
Mẹ hắn ở quê đọc thư mà lòng nở hoa: Thằng nhỏ mà ngoan, giỏi thật, cố gắng học nhé, mẹ yêu con... và thế là tiền theo xe đò đến tay hắn ngay ngày hôm sau

Hắn tập tành làm thi sỹ. Nhiều đêm thức suốt nghiền ngẫm thơ Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Xuân Quỳnh, Hàn Mặc Tử... và làm ra những tác phẩm mang đặc trưng riêng của hắn. Thỉnh thoảng mình ghé mắt đọc cọp. Thơ hắn sến như lời bài hát, ướt như con sên và quằn quại như giun phải lửa.

Sau vài năm ấy mẹ hắn gầy xộp đi một ít, hắn còm nhom mấy lần, mình và bạn gái của hắn thì được mùa béo ngậy. Em bây giờ núng na núng nính với bộ ngực căng tròn nhìn nhức mắt.

Hắn lọ mọ, nắn nót chép vào hai quyển sổ tay tuyệt đẹp vừa tìm mua ở hiệu sách những bài thơ tình bất hủ của hắn. Một cái đóng hộp, thắt nơ cẩn thận, đợi đêm Giáng Sinh dưới tiếng chuông nhà thờ ngân, hắn ân cần trao tận tay em với niềm sung sướng vô biên. Ngày ấy có lẽ là ngày tươi đẹp và hạnh phúc nhất đời hắn.
Hắn ưu ái cho mình đọc tập còn lại mà hắn gọi là " Nhật ký tình yêu đầu đời ". Mình đọc thơ hắn chỉ trong một đêm nhưng trằn trọc theo hắn hết cả tuần. Hóa ra hắn viết thơ giỏi hơn mình nghĩ, không ngờ hắn có tâm hồn điệu đàng và dịu ngọt, lãng mạn và mênh mang đến thế. Thảo nào bọn con gái mê hắn tít mắt cũng phải. Mình thầm ghen và thán phục hắn sát gót!

Ngày nhận kết quả tốt nghiệp lại là ngày buồn tái tê. Chỉ còn đúng 0,25 điểm nữa là hắn rơi tõm xuống tận đáy bùn. Hắn cũng vừa nhận được hung tin, em sắp lên xe bông lấy chồng - chồng em một viên chức trẻ tiềm năng của thị xã . Quả là một đòn trí mạng, họa vô đơn chí!
Đất dưới chân hắn như tụt xuống, nhão nhoẹt ra. Tay hắn run run lật tập thơ tìm " Bài thơ tình cuối " nhân một đêm giận em mà hắn đã viết được, như một linh ứng cho cuộc tình của hắn bây giờ. Hắn đọc lâm râm, mắt tối sầm ngao ngán, cúi mặt ăn năn. Ngay sau đó, hắn lừ đừ ngước nhìn mình với cái thần sắc ủ dột, như tên tội đồ đang tự trừng phạt mình trước mẹ hắn vậy. Mình thương hắn đến mủi lòng.

Vĩnh biệt " Hai năm tình lận đận ", hắn nách gói về quê. Năm năm đầu đi dạy học, hắn cũng có tới mấy em nữa. Đến ngày lấy vợ, vợ hắn hình như cũng chưa phải là em cuối cùng trong mùa yêu đương trai trẻ của hắn thì phải. Không biết khả năng làm bàn, ghi điểm của hắn hiệu quả tới đâu mà hắn sốt sắng và háo hức tới cùng cực. Mấy thằng đồng hương trang lứa nhìn hắn như nhìn một ông tướng tài ba, thèm rỏ dãi!

Yêu nhiều thì tóc bạc nhanh! Tóc bạc thì đàn bà xa lánh! Có người nói vậy đấy. Quê mình giờ đồi nương người dân lập vườn hết nên không còn hà thủ ô hoang cho hắn uống. Hắn muốn ra tiệm thanh nữ nhuộm thì bị vợ mím môi, trợn mắt lo hắn tung tăn té ngã vào vườn hoa nhan sắc. Hắn đành thúc thủ nghe lời răn dạy của mấy tay bạn có cùng nỗi khốn. Hắn tìm mua và ngâm rượu Bàu Đá chính hiệu lộn tùng phèo các thứ tầm phào như cá ngựa, mật nhân chặt cục... Minh Mạng thang một bình thủy tinh to tổ chảng, đặt ngay trong phòng ngủ phía đầu giường hắn nằm ( một thằng bạn dự cưới hôm đó tỉ tê lén kể )
Lúc cuối tiệc nắm tay mình lắc lắc, lay lay thân thiện như thời còn cắp sách ." - Đời chỉ thế mà thôi! ". Hắn phán, kèm theo nụ cười thật tươi, rạng rỡ, nhe hàm răng màu giấy ố, khênh khểnh rất đểu nhưng có duyên và đầy mãn nguyện. 

Chia tay hắn, bước chân ra sảnh, trong đầu cứ lân lân một niềm vui khôn tả: Đời cũng cần thế thôi!

20.10.2012

28 nhận xét:

  1. Còm số 1: Ngày xưa em chả được đi học như anh và bạn , nên đọc bài anh xong mà chẳng biết ký tên để nói : em đã đọc ...và thốt lên "hay quá !" ....... thôi thì em ấn tay ..điểm chỉ nha !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ở đâu thì anh không biết, chứ ở QN mà nghe nói không biết chữ, phải điềm chỉ là lập tức bị chặt ngón tay ngay. Em cố học tí chút đi nhé. Hihi...

      Xóa
  2. - Em đọc đi đọc lại đến những ba lần , nhưng ấm ức đoạn này :".Em bây giờ núng na núng nính với bộ ngực căng tròn nhìn nhức mắt" .... không biết anh có cường điệu hóa hay không ? Chứ đọc xong thì em hiểu thế này : Chắc gia đình khá giả nên cô Ý thẩm mỹ bằng cách cấy kim ở cái vòng Một hả anh ? hiểu quả thật a nhỉ ?
    - Và em thích cái câu kết ghê lun vậy "Đời cũng cần thế thôi!"....Còn mún hơn gì nữa?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Viết mà không cường điệu, hoặc thi vị, hoặc hư cấu thêm chút chút thì anh viết không được, em cố gắng thông cảm mấy chỗ đó. Còn cái vụ nhức mắt thì nó có lí do riêng, chả là thằng bạn anh cung phụng cho em và cho cả anh nhiều quá nên lâu ngày nó vậy thôi, do anh không có cái khoản kia nên không bị nhức ai vậy mà. Thời trước hiếm có chuyện nâng cấp như bây giờ em nhỉ...
      Cái câu kết anh cũng nghĩ nó rất có lí, hầu như tất cả mọi người chứ đâu phải riêng thắng bạn nối khố anh đâu, anh cũng không trách gì hắn, mà anh chỉ vui vì hắn dám nghĩ và dám nói ra thôi. Nhiều người không như hắn, cứ muốn mà lại giả vờ. Hì hì hì...

      Xóa
    2. Người nào ko như hắn vậy anh ?

      Xóa
    3. Ai biết, mà có biết cũng không dảm nói. Thông cảm. Phì phì...

      Xóa
  3. Nhìn mái tóc cháo cò bay lơ phơ, lất phất.
    ...........................................
    Em chưa được măm món này bao giờ, bựa mô nhà thơ đãi em 1 bữa nhé ! (~_~)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ờ, ở miền Nam có món cháo trắng - cháo chỉ nấu toàn bằng gạo ngon không độn thêm thứ gì khác, hơi đặc một tí. Nó được ăn với cá cơm kho khô, rất tuyệt.
      Vâng, em BD cứ vô và anh sẽ đãi một bữa no, không no không về.
      Sề Ghềnh dạo nầy hay mưa, ăn cháo có thì không chê vào đâu được. Thử xem.

      Xóa
  4. "Đời cũng cần thề thôi!"
    LIKE
    Hihi!...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tím không like, thì ngàn người khác cũng like. Chuyện đùa nhưng thật Tím hí! Ai chẳng thế. Hihihi... Tim vui nghen.

      Xóa
  5. Bài viết rất cảm động, thể hiện một tình bạn, tình đồng hương, tình học trò ắp đầy kỉ niệm, lúng liếng yêu thương thời trai trẻ. Và, trách nhiệm làm phụ huynh cũng tròn trịa như từng câu chữ của tác giả vậy . Riêng câu văn nầy "Sau gần 20 năm, giờ hội ngộ thấy hắn khác xa trước rất nhiều" có vẻ như lủng củng, theo ý Mộc. Một là "Sau gần 20 năm, giờ hội ngộ thấy hắn khác xa ngày trước rất nhiều." (thêm từ ngày). Hai là "Sau gần 20 năm, giờ hội ngộ thấy hắn khác trước rất nhiều" (bỏ từ xa - vì xa với trước là từ gần nghĩa). Vài lời góp ý theo chủ quan, có gì không phải mong chủ nhà nhẹ tay một chút, gạch đá lúc nầy dồn hết cho Biển Đông roài!


    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bạn Mộc rất nhiều. NT đóng cái dấu like cho ý kiến đó - rất thích vì nó giúp NT viết sau này.
      Nhưng thực ra nó không sai và lủng củng gì đâu. "Khác xa trước rất nhiều" và " khác xa ngày trước rất nhiều" hay " khác trước rất nhiều" cũng vậy thôi. Chữ " xa " là để nhấn mạnh về hình thể, trạng thái bên ngoài của thằng bạn, chứ nó không nói về thời gian Mộc à. Bỏ chữ " xa " thì bớt đi sự nhấn mạnh một chút, thế thôi..
      Bây giờ ai chơi gạch, đá nữa. Nói nhỏ nghe là o.k rùi. Thanks Mộc nha. Sáng chủ nhật này cafe nhé.

      Xóa
  6. . Thơ lòng thì cứ thao thê
    Lên hồng má cứ bề bề xênh xang
    . Hoa đời định mệnh té ngang
    Thế thôi nhé -chớ chàng màng -biết không ?
    .
    Bạn anh thật hả anh ?-rời chỉ cho thế thôi anh nhỉ -
    Chúc anh chiều vui nhé -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bạn thật mình không vậy, hầu hết đều rất ngoan và rất giỏi mọi bề. Còn bạn đây là bạn hư và được đôn dên lên một cấp cho bốc thôi. Tuy có hao xăng hơn nhưng chạy bốc hơn.
      Cám ơn Minh Lê và chúc chiều vui vẻ nhé.

      Xóa
  7. Ngọc thăm anh, thăm lại một thời đã xa nhưng vẫn ấm nồng kỉ niệm của anh và bạn bè!
    Chúc anh cuối tuần thật nhiều niềm vui!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Câu chuyện nầy viết cho vui đó Chu Ngọc, còn bạn bè mình khác xa nhiều lắm. Cám ơn CN đã ghé thăm. Chúc ngáy mới vui nhiều.

      Xóa
  8. "Đời chỉ cần thế mà thôi"
    Ham làm chi lắm để rồi ... nhọc thân ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ha, vụ này là của bạn anh mà. Hắn ham hố quá đấy, mặc cho hắn đi.
      Sáng vui Hương Phù Sa nhé.

      Xóa
  9. Hết những bài thơ tình nhẹ nhàng , ngọt như đường Cát , mát như đường ......Bình Định .Bữa nay thêm cái Văn Chương nữa ....Cứ như từ điển Bách Khoa vậy đó , có đâu ..như một số trang ... toàn hình ảnh xem rúi cả mắt a nhỉ ? .....ìa biết rồi ...khác lắm cơ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhà anh mái lá, một viên đá nhỏ cũng lụi tàn. Ai thương thì cho mấy tấm tole lợp đỡ cho qua mùa mưa gió, phủ phàng chi xanh rêu.

      Xóa
    2. Nhà em cũng chỉ tre tranh
      Nghe anh nói thế nên đành chạy xa
      Một viên đá nhỏ ngang nhà
      Cùng với nhắn nhủ ....úi za ...lụi tàn
      Blog em đã sang ngang
      Mọi cái khép lại lụi tàn ...tại anh ! hí ...hì ....hi! híc !

      Xóa
    3. Blog em vui wá trời mà
      Sao đi cup điện tối nhà té đau

      Xóa
  10. Xin chào TN!
    Lạc đường phố lạ ghé thăm
    Ngẫn ngơ lạ lẫm băn khoan đủ đường
    Bạn ơi có còn dư giường
    Cho tôi mượn tạm, đêm dài nghỉ chân?
    ...............................

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhà mình chiếu có giường không
      Nếu khách không ngại ngồi đồng ghế thôi
      Mai sau sắm được giường rồi
      Xin mời khách đến cùng tôi chuyện trò

      Cám ơn Anh Nguyen ghé nhà bần tôi.

      Xóa
  11. http://phudoanlagi.blogspot.com/

    Ghé thăm. Chúc cuối tuần vui nhiều nhé!

    http://img1.imensagens.com/en/weekend/18.gif

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. NT cám ơn anh Phu Doan ghé thăm nhà. Vui, khỏe nghen anh.

      Xóa
  12. Hết thơ đến văn , tài thật đấy ! A ! ngưỡng mộ anh bạn đào hoa của NT quá nha , nhưng mà phung phí tình cảm quá cũng phải trả giá mà , phải không anh ? Vui nhiều nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng rồi. Như NT khỏe re sướng chưa, đầu mhư hắn. Hihi.. HL vuo nhé.

      Xóa