Danh sách Blog của Tôi

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Tự Huyễn



Em lại trách ta hững hờ, nhạt thếch
Ta u sầu câm lặng đến thành băng
Ở bên kia em một mực khăng khăng
Ngồi tức tối đếm ngón tay đến rát

Ta tự huyễn hoặc mình là tên tệ bạc
Tự huyễn mình ngu ngơ
Tự huyễn mình dại khờ
Nhưng không để lòng trắng đen thay đổi

Em có thể trách nhiều điều nhưng không thể có điều phản bội
Không có điều hờn ghen
Không có điều nhỏ nhen
Tất tần tật còn lại ở ta là con người dại dột

Giống như hồi còn nhỏ học cửu chương bảy lần ba hai mốt
Bầy kiến kiếm ăn đi thẳng lối, ngay hàng
Không là chú cá lừa lọc hai mang
Ngày quẫy bên nầy, đêm quẫy bên kia... rạo rực

Thôi! Anh van em đừng có bực
Thôi! Anh van em đừng bứt rứt, hãy ngắt cành hồng cắm trở lại tim
Hòn máu nhỏ giờ đây chắc cũng đã ngủ im
Để cho hồn em đẩy khoảng không dậy bừng lên khao khát

Hãy vá lại em trái tim lỡ làm nhàu nát
Anh đắp lại nơi anh những lỗ hổng mơ hồ
Biển nổi lên những con sóng vập vồ
Xóa tan biến những rong rêu vừa bám

Anh quay về với tình yêu tháng tám
Em trở về thương lại tháng năm xưa
Mặt trời hồng đỏ rực phía mùa mưa
Ta sẽ đặt lên nụ hôn nồng vừa tắt

Nắm tay đi em! Nắm như chưa từng nắm chặt
Nắm tay đi em! Như chưa nắm lần nào
Ngước mặt nhìn bầu trời đêm nay đầy ắp những vì sao
Anh sẽ hái tặng riêng em ngôi sao Anh sáng nhất

Em!
Anh là kẻ yếu lòng
Nhưng có trái tim chân thật....
Rất thật!

08.10.2012 


Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

Ngày Không Em


Từ em đi trời làm trở bấc
Luồn đầy hồn ngập khắp trong thơ
Vơ vội vào lòng bao nỗi nhớ
Tràn cả trong mơ sóng dập dềnh

Vuốt mặt tìm trong vùng môi, má
Tự thuở xa xăm đến một ngày
Nơi đâu còn đọng từng say đắm
Đốt lửa ươm hương kỷ niệm này

Bao chờ, bao đợi, bao se thắt
Ngút ngái miền xưa tím mắt sầu
Dang tay ôm lấy tình tha thiết
Nặng khối mơ đời, em ở đâu?

Trở về mong ngóng chồi xanh lá
Ngỡ dáng em về cuối đường bay
Nẻo trần vạn dặm bàn chân khó
Cầm chút nắng gầy rơi mắt cay

Em có biết chiều nay anh đợi
Vàng nỗi buồn, xám phố đèn lên
Yêu thương chi cho tim quay quắt
Sài Gòn khát khao... Có một người! 

05.09.2010 
             
                 


Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

MH17 Và 298 Linh Hồn


Thắt gan ruột tin máy bay bị bắn
Trên cao vời mười ngàn mét trời xanh
Mảnh tàu vỡ, xác người rơi lã chã
Hướng dương vàng nhuộm màu máu đỏ tươi

Họ là ai? Đôi tình nhân vừa cưới
Là chuyên gia chống bệnh aids lão thành
Bà mẹ trẻ, sơ sinh và em nhỏ
Bước vào đời tức tưởi bỏ ra đi

Không làm chiến binh sao thành tốt thí
Những công dân lương thiện đến tuyệt vời
Trong phút chốc đã hóa thành thiên cổ
Dứt cuộc vui tên lửa vút truy tìm

Nơi gục ngã dấu ghi chùm vải trắng
Bàn tay đen lục lọi khắp thân nằm
Cướp chiến phẩm còn gùi trong túi, bóp
Lương tâm hồng hóa thú có là bao

Đống tử thi rã trong lần bao nhựa
Trở thành điều mặc cả kẻ vô lương
Tình đồng loại vinh danh niềm thù hận
Thế giới đau, hàng tỉ trái tim hờn

Lương tri hỡi những cái đầu gầm xuống
Phát lệnh đi khắc nghiệt một lời nguyền
Sao hiểu được trong phận đời xé nát
Gấu bông nhồi nuôi lớn tuổi thần tiên

Cho xin gửi lời trái tim rỉ máu
Chia đau thương 298 linh hồn
MH mang hiệu danh 17
Sau chôn vùi mong lại nở thành hoa...

17.07.2014


                             

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Bài Thơ Cũ


Đọc lại chồng thơ cũ
Xưa một trời xanh lơ
Em vẫn hoài muôn thuở
Làm tình yêu ngọt ngào

Anh dại khờ lớ ngớ
Thổi hương bay qua đời


Trải nắng vàng lên phố
Quán chiều lòng đầy vơi

Ngày em đi không lại
Bài thơ tình buồn tênh
Nằm im trong góc nhỏ
Trắng bạc dòng lênh đênh

Nay tìm về thương nhớ
Kỷ niệm ngày chung đôi
Em bây giờ vẫn đó
Nhưng xôi xa thật rồi

02.08.2012





Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

Ngàn Sau


nắng nung đổ tràn
con đường dài cong lên, run bần bật
chân bước đi trong gió, chênh vênh, cô độc
sợi tóc vướng trên chóp mũ
không nói lời từ ly

em đến, như con chim vành khuyên hót lời tình ái
êm đềm xa đưa vọng lại
từ bụi mận gai, xương xẩu, quắt queo, méo mó hình hài
lồng ngực lép bao năm đập cánh mở toang
nghèo nàn, hỗn loạn ,
soi dấu tìm nhau trong màu lá úa

chiều xuống sầm sập, mây ngàn giăng giăng
cơn mưa hoang nhồi vào lòng đất cằn khô, hiu quạnh
những hạt mưa khỏa thân tròn lẳn,
còn in hằn những nụ hôn mơ và đậm mùi chiếu chăn nồng ấm
anh bồi hồi xúc động, lặng yên nghe gió kể nỗi buồn cho môi em đỏ, cho bờ mi thêm dài vống lên cong cớn
mở quặt màn đêm

anh cố gắng bằng bàn tay to đầy, trần tục
lật ngửa mệt nhoài
nén tròn hư ảo
cầm tay vuốt vào lòng nhau, rào rạt những cơn mơ

choàng anh vào em truyền nguồn sinh lực
ta đưa vào cõi yên bình
cùng những mùi hương sực nức
ngọt êm

đối diện tình yêu
hòa quyện vào nhau, thân vo tròn hạnh phúc
lá rách lại lành
đêm màu xanh, bùng lên ngọn lửa
Ngàn Sau.

22.09.2010