Danh sách Blog của Tôi

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Phố Cũ Me Già



Em về rợp nắng tháng ba
Tôi đi phố cũ me già chợt reo
Tìm hương đỉnh dốc cheo leo
Dừng chân bóng đỗ cuối đèo thẳm sâu

Vạch đêm để thấy sắc màu
Gạt mù sương để có nhau cuối đường
Đừng xa, quên nhớ, quên thương
Quên ngày xanh lá nơi vườn dấu yêu

Gánh gồng hơn nửa đời chiều
Bờ xa thuyền vẫn cố liều... buồm căng

17.03.2013




Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

Màu Tím Pensée


chiều xuống, nắng đổ dồn, em ra đi
bỏ lại sau lưng những ngày dài mộng mị
những đêm nồng, nóng bỏng, cuồng say không tiếc nuối

còn lại đây khoảng trời tím bên sân
của một thời để nhớ
của một thời tuổi trẻ đẹp như những bài ca
tình yêu mùa Tháng Tám

bỏ lại góc phố nhỏ thân quen
những hàng hiên rêu mốc
những mảng tường xanh xám buồn hiu cô độc
chìm đắm trong mưa

anh - chàng trai si tình mặt buồn hốc hác
dõi theo cánh chim di
chơi vơi bên những câu thơ năm xưa bạc màu, tiều tụy
vẫn còn nằm yên trong ngăn kéo cũ, ngái ngủ mơ màng

ngọn gió lùa ngoài hành lang, lang thang, phảng phất
mang màu sắc tím đìu hiu
nghiêng say ngã bóng trong chiều
hoài niệm

em ra đi
xa cách nghìn trùng
bên kia biển Thái Bình rộng lớn mông lung
huy hoàng, tráng lệ

lê thê, dài lê thê
cuộc đời anh
mong manh
đếm thời gian trôi nhanh trong nỗi sầu đỗ vỡ

em nhòa bóng trong đêm dài lạnh giá
cùng tuyết rơi và không gian xa lạ nhợt trắng màu buồn
bên cuộc tình nhỏ, phẳng, nhẵn mặt hình thuôn
không gờ bám víu

anh đứng yên nhìn xa lặng lẽ
đắm chìm vào những cơn mưa mau
hiện hữu một niềm đau
tràn ngập vô bờ

em vẫn đấy
anh vẫn đây
chiều nối qua chiều
bằng màu tím penseé, sắc màu buồn nôn nao đến nghẹn

08.09.2010








Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Miền Tây Quê Em


Một lần về thăm quê miền Tây
Bầu trời xanh rộng trắng mây bay
Nghe lời ai hát câu vọng cổ
Ngửa mặt lên say sóng sánh ngày

Em ở gần bên đâu phải xa
Đường thênh thang rộng chẳng đợi phà
Dây văng cầu nối liền hai nửa
Mấy nhịp dài là tình anh qua

Quê hương em gạo trắng nước trong
Hiền hậu yêu thương tựa tấm lòng
Rộng mở bàn tay ôm chặt lấy
Không muốn rời vì nào có mong

Lần tìm về miền Tây chung vui
Cả đêm thao thức những ngọt bùi
Được ngắm ánh vàng vầng trăng rụng
Hoa tím lục bình hờn trôi xuôi

Da em sáng hơn cánh sen đồng
Nhớ nhau chim nhạn vọng kêu trông
Hương từ bùn đất trăm năm giữ
Chở mãi về xuôi mặt nước bồng

Bao la đồng ruộng xanh màu ve
Nhà xinh thơ mộng mái thấp tè
Đàn cò xoải cánh, chim di trú
Đất lành anh đậu nhớ em nghe

Chân bước rời xa tim bồi hồi
Cuốc buồn chết lặng vì lẻ đôi
Anh không em có ngàn nỗi nhớ
Dừng lại sông ơi đừng mãi trôi

23.03.2013






Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Thà Xưa


Nóng tháng ba chó gà le lưỡi
Đánh vòng xe lên phố tìm em
Qua nhà cửa đóng then cài kỹ
Sao biết ở mô được mà tìm

Đành ghé hỏi thăm cô hàng xóm
Da trắng, lưng ong, dáng ngọc ngà
Miệng cười chúm chím, huyên thuyên, nguýt
- Chị ấy đi rồi... Lấy chồng xa!

Nghe vừa dứt trên đầu như sập
Phía dưới chân run tựa đất gầm
Tim nhồi hơn sóng dồn dập cục
Trời trong xanh, lòng hoen gỉ buồn

Lẩm bẩm mấy lời chia tay... Ấy
Em nhìn theo trợn mắt tròn xoe
Môi lum lum nhúm, tay xua đẩy
- Ủa! Không thương còn mắng mỏ... Hè!

Trên đường đông thả hồn du mộng
Lạc bước vào quán gió thuở xưa
Một bàn hai ghế chòng chành nhớ
Người gằm xuống và gỗ trừng lên

Ở nơi vui đó em có biết?
Một kẻ hư thân đếm nỗi sầu
Suốt ngày rộn rã cùng thơ phú
Viết cả đời chưa nên một câu

Quay về chiều xuống mây đỏ quạch
Vất bút vào nghiên miệng lên đồng
Thơ thẩn làm chi giờ mất nhỏ
Thà xưa bám riết có hơn không!

Thơ thẩn làm chi giờ nhỏ bỏ
Ngày xưa quyết bám, có nằm không!

8.01.2012









Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Em Bây Giờ Hơn Xưa



Anh bây giờ tập làm thơ con gái
Dùng những ngôn từ nhẹ tựa mây bay
Cố dệt trong lời những lá, cỏ, cây
Những mây, những nắng, những ngày ngập tràn hoa bướm

Em chạy theo người nên có phần hơi hướm
Quên, hận, bặt, xa
Anh hục hặc mình bằng những lời lẽ xa hoa
Và trút giận lên nhau toàn những lời thơm có cánh

Ngày tháng trôi mau em cũng đổi dời chóng vánh
Bôi trắng thay đen
Anh thành kẻ nhỏ nhen
Xé nát thơ tình... Bầm gan, tím ruột

Anh giờ viết thơ bằng câu văn trơn tuột
Chẳng còn gì ngoài những ngây ngô
Chẳng còn gì ngoài những xô bồ
Đơn giản em đã giết anh chỉ một lần là hết kiếp

Em củng cố mình thành người đàn bà lịch thiệp
Gọi anh bằng ông và nghiêm cẩn thưa tôi
Anh xét nét lòng quả thật cũng phải thôi
Anh đã quật ngã anh, quật ngã chính cuộc tình thuở trước

Em tột đỉnh giàu nên trở thành có phước
Khinh, hiểm, kiêu ngạo, lạo xạo lời trên
Cỏ dưới chân cúi rạp, chênh vênh
Khi em bước qua rớt niềm vui lên đó

Anh giận dỗi đời học làm thơ gửi gió
Gửi trăng, gửi sầu, quên mộng, quên mơ
Anh quyết chí luyện ra người ngẫn ngơ
Để thôi nhớ một thời đẹp nhất

Anh bây giờ tệ thật
Em rạng ngời hơn xưa...

08.10.2012