Danh sách Blog của Tôi

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Chị Hằng Làm Con Nhớ



Đất Miền Trung không trồng được sầu riêng
Nên hàng năm cây sầu đông nặng lòng nở những chùm hoa buốt tím
Ễnh ương không còn dúi đầu ngủ đông im ỉm
Căng tròn kêu não nuột một khúc quê

Mỗi tháng năm con thường quay về
Thăm lại ngôi nhà mình phong rêu màu ngói đỏ
Ngồi trước sân dưới tán dừa râm mát gió
Nhớ một thời hoa lửa đã qua

Chỗ nào trong vườn cũng lấp lánh bóng cha
Hằn in dáng nghiêng nghiêng của mẹ
Nơi ấy đã đắp bồi một thời tuổi trẻ
Và chắp đôi cánh bằng con bay

Vẫn nhớ như in năm tháng ngày này
Cha ra đi về miền quá khứ
Sau lần bệnh dữ
Thương điêu tàn mẹ khóc mặt trời đen

Là đàn ông con dễ dàng quen
Không như mẹ ôm nỗi buồn suốt ngày day dứt
Quẩn quanh bên chân là con Mực
Cũng bỏ ăn nằm bẹp ốm mòn

Mồng Tám Tháng Năm đang vào kỳ trăng non
Chị Hằng lang thang qua trời làm con nhớ
Ngày cha đi, xa con, xa vợ
Thắp trọn nén hương tưởng niệm riêng lòng...

27.05.2013

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

Tình Yêu Đầu Tiên



Tình anh trao em - tình yêu đầu tiên
Con tim ngân nga muôn lời êm đềm
Bên nhau vui đùa thời gian trôi êm
Ngàn chiều yêu thương lung linh muôn màu

Trong mơ anh mong em luôn gần anh
Không gì lung lay chia xa tình này
Thề nguyền chung chăn đôi chim đang say
Dâng trao cho nhau vui buồn con tim

Nồng nàn, say men môi hôn tình đầu
Không gian quanh đây - không gian thần tiên
Bầu trời cao cao vì sao hồn nhiên
Hằng nga mơ màng trăng vàng treo nghiêng

Thời gian qua mau tình em phôi phai
Chơi vơi niềm tin lời buồn hư hao
Câu yêu thương xưa ta trao ngày nào
Giờ đây xanh xao đường tơ u sầu

Lang thang mây ngàn cung đàn ly thân
Em xa ta rồi tình yêu còn đâu
Đường đời vương mang buồn đau tình đầu
Em quay lưng đi. Mình hai phương trời...

28.07.20108


                      



Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

Mùa Riêng


Sợi nắng bâng khuâng nằng nặng dỗi thầm
Khi xuân lang thang theo đông chưa tìm lại
Con đường dưới chân vẫn hút dài ra mãi
Một gã bộ hành lặng lẽ giữa phố vui

Tầng mây dưới thấp nói với tầng mây trên cao
Rằng: Em hiện hữu phía trời xanh biếc thắm
Tôi bên đời bao năm cùng niềm riêng rất thật
Không mang nghĩa nụ cười hạnh ngộ trong ta

Quanh quẩn tìm quên bên bề bộn người qua
Nhưng lẩy bẩy giữa sương mù buốt giá
Tìm hớn hở, ấm nồng như thời xưa vào hạ
Gặp lạnh lùng, nhàn nhạt mặt hồ thu

Chưa từng thích rời đi
Đâu nào yêu bão tố
Mong cuộc đời như chồi xanh nở rộ
Không hoen gỉ lòng, cũ kỷ rớt qua tay

Em cao vợi từng ngày
Tôi nhùng nhằng năm tháng
Sóng biển lô xô lên cuộc tình mãn hạn
Bờ cát nằm ngọt mặn triều theo

Có thể ngày mai trắng phận thân bèo
Nhưng nguyện sẽ không giận hờn chi nữa
Em và tôi có thêm một lần chọn lựa
Mùa của em và tôi hay mùa của chính riêng mình

06.01.2012






Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Em Là Ngọn Nến



Tôi ở nơi nào trong trái tim em 
Để mỗi sớm mai thức dậy hỏi niềm tin nơi đâu là có
Hiện tại nâu? Hay cuối chân trời siêu thực?
Chiều bận lòng đếm nỗi buồn xưa xa

Em qua cuộc đời mang theo cả giấc hoa
Thả hiền dịu vào đêm tôi - đêm bao la rất lạnh
Chờ đón cơn mơ về với bộn bề ảo ảnh
Là không, là có, có là không!

Dành trọn nhọc nhằn gắn bó với bể, sông
Cánh buồm rạt gió dã tràng làm xe cát
Biển không cạn nhưng hoài vỗ động
Xóa nhòa từng vết dấu tình thầm

Ẩn chứa trong ta đầy ắp những lỗi lầm
Từ tiền kiếp thác ghềnh khơi dòng từng đêm trắng
Núi bạc đầu yêu trăng vàng thầm lặng
Và lá cũng thù oán gió ngàn năm 

Không nghi ngờ lời yêu, nhưng run sợ dối lừa
Khi trái tim người đàn bà đang thương giãy chết
Buông xuôi tay cúi đầu mỏi mệt
Tạ từ em lạc lối mù khơi

Ngày mai này, ngày của xa vời
Với biển không tên, đá không tên, trăng không còn rực sáng
Vẫn nghĩ về em: Ngọn nến
Cuối câu thề thăm thẳm... Một người đi.

13.02.2012




















Vườn Nhà Ai


Nàng ngồi trầm ngâm bên góc bàn, thỉnh thoảng trách nhẹ mấy câu: - Sao anh lại chê em, lại dùng mấy từ chẳng sao hiểu nữa? Em biết, em không thường viết nên mới gọi là lãng đãng thôi mà!

- Ừ, thì anh xin lỗi! Sơn nói với giọng phân trần
- Đời hay buồn, anh hay buồn, nên nghĩ em đang thỏ thẻ niềm riêng. Anh ghẹo cho em vui, những mong em biết.

Hì! Tay khuấy cốc cafe uống dở, giờ chỉ còn là nước trong ngần
- Sao anh ghi ngay trên trang mạng, không khác gì béo vào má em!
- Thì, anh ngốc. Đàn ông to gan nhưng hay ngốc. Anh cứ ngỡ ghi vậy để tạo đà phản ứng và cứ thế trang nhà em sẽ vui và em cũng bớt lạnh hơn.
Không gian quán cafe nhẹ nhàng, êm dịu cùng với bản nhạc không lời Đừng Xa Em Đêm Nay, đâu đó vài tiếng khua li lách cách. Bất giác nàng đứng lên ngó quanh rồi ngồi thụp xuống, gạt mấy giọt nước đọng trên mặt bàn.
- Hạt nước nào cũng trong, cũng tròn, nhưng làm rơi nó sẽ vỡ vụn ra và bẩn đi. 

- Ý em là...? Sơn bỏ lửng. 

- Nghĩa là cái gì lỡ tan vỡ thì nó không còn giống nó nữa. Nó đã là con người khác đi một ít, có khi một nhiều và để tìm lại, Nó không thể một sớm, một chiều, là điều quá dễ. 

- Em nói về cái Nàn? 
 
Không. Nàn cố tình xé rách thứ mà cô ấy chưa chắc đã có, trẻ muốn làm người lớn, hồi nhỏ em cũng thích thế. Còn giờ già như em lại muốn quay về thời trẻ trung, son sắc. Không xé, không cào nó cũng đã rách và không, không bao giờ muốn xé nát nó ra lần nữa. 
Nàng tủm tĩm cười, nhếch hai con mắt hơi lồ lộ, cái má lúm căng và ửng hồng 

Sơn như thấu hiểu điều chi phía sau đôi mắt ấy.
- Em viết hay thật mà! Trên ấy anh muốn dùng mấy từ hơi khiêu khích để em nhận biết mình và em sẽ viết hay hơn. Anh viết dở nên muốn em viết hay hơn. 

- Anh nói: Thơ mình chồng người. Là... 

- Thì cũng giống như: Vợ mình không đẹp bằng vợ bạn...!
Nàng nghiêng nghiêng khuôn mặt tròn ngơ ngác, nhưng toát lên một vẻ thông minh, hóm hĩnh ẩn nấp phía sau
...
Bầu trời ngoài kia thật xanh, vườn nhà ai mấy tiếng sơn ca lảnh lót. Mùi hoa sứ dễ chịu bay bay... Sơn ngồi lặng thinh mà trong lòng như có sóng

30.03.2014