Nàng ngồi trầm ngâm bên góc bàn, thỉnh thoảng trách nhẹ mấy câu: - Sao anh lại chê em, lại dùng mấy từ chẳng sao hiểu nữa? Em biết, em không thường viết nên mới gọi là lãng đãng thôi mà!
- Ừ, thì anh xin lỗi! Sơn nói với giọng phân trần
- Đời hay buồn, anh hay buồn, nên nghĩ em đang thỏ thẻ niềm riêng. Anh ghẹo cho em vui, những mong em biết.
Hì! Tay khuấy cốc cafe uống dở, giờ chỉ còn là nước trong ngần
- Sao anh ghi ngay trên trang mạng, không khác gì béo vào má em!
- Thì, anh ngốc. Đàn ông to gan nhưng hay ngốc. Anh cứ ngỡ ghi vậy để tạo đà phản ứng và cứ thế trang nhà em sẽ vui và em cũng bớt lạnh hơn.
Không gian quán cafe nhẹ nhàng, êm dịu cùng với bản nhạc không lời Đừng Xa Em Đêm Nay, đâu đó vài tiếng khua li lách cách. Bất giác nàng đứng lên ngó quanh rồi ngồi thụp xuống, gạt mấy giọt nước đọng trên mặt bàn.
- Hạt nước nào cũng trong, cũng tròn, nhưng làm rơi nó sẽ vỡ vụn ra và bẩn đi.
- Ý em là...? Sơn bỏ lửng.
- Nghĩa là cái gì lỡ tan vỡ thì nó không còn giống nó nữa. Nó đã là con người khác đi một ít, có khi một nhiều và để tìm lại, Nó không thể một sớm, một chiều, là điều quá dễ.
- Em nói về cái Nàn?
Không. Nàn cố tình xé rách thứ mà cô ấy chưa chắc đã có, trẻ muốn làm người lớn, hồi nhỏ em cũng thích thế. Còn giờ già như em lại muốn quay về thời trẻ trung, son sắc. Không xé, không cào nó cũng đã rách và không, không bao giờ muốn xé nát nó ra lần nữa.
Nàng tủm tĩm cười, nhếch hai con mắt hơi lồ lộ, cái má lúm căng và ửng hồng
Sơn như thấu hiểu điều chi phía sau đôi mắt ấy.
- Em viết hay thật mà! Trên ấy anh muốn dùng mấy từ hơi khiêu khích để em nhận biết mình và em sẽ viết hay hơn. Anh viết dở nên muốn em viết hay hơn.
- Anh nói: Thơ mình chồng người. Là...
- Thì cũng giống như: Vợ mình không đẹp bằng vợ bạn...!
Nàng nghiêng nghiêng khuôn mặt tròn ngơ ngác, nhưng toát lên một vẻ thông minh, hóm hĩnh ẩn nấp phía sau
...
Bầu trời ngoài kia thật xanh, vườn nhà ai mấy tiếng sơn ca lảnh lót. Mùi hoa sứ dễ chịu bay bay... Sơn ngồi lặng thinh mà trong lòng như có sóng
30.03.2014