Dừng chân bước dưới chùm hoa mây trắng
Đường cố hương vào chiều yên, phẳng lặng
Nghiêng nghiêng hoen giọt sầu
Nhà mẹ nghèo nằm tít tận phía sau
Hàng tre lá đỏ cúi chào người quay lại
Đôi bướm nhởn nhơ, chờn vờn nơi hiên chái
Như ngày xưa anh dẫn dụ yêu em
Mặt trời khuất núi chỉ còn lại với đêm
Con cóc ghẻ cất tiếng kêu nẫu ruột
Tự lòng mình cố tình xoa, ve vuốt
Có một thời thời khổ ải, gian truân!
Lóng ngóng ngang thềm hứng vạt mưa xuân
Hạt nhỏ nhoi tròng trành trong tay lạnh
Hắt hiu bao ánh đèn lóng lánh
Còm cõi gầy lìa bỏ khỏi mùa đông
Nắm chặt vạt cỏ may vá víu lại nỗi lòng
Vú sữa, hương cau, hương lài, hương bưởi
Mùi đất, ruộng đồng gió lùa bên dưới
Lành mặt sần sùi từng vết lở yêu thương
Rời bỏ quê lưu lạc giữa đời thường
Chân rơm rạ mang bùn ra phố thị
Gieo hạt mầm, không quên nơi đây còn mộ chí ...
Ông, cha mình và nhau ta
Ra đi thời trai trẻ, quay lại lúc tuổi già
Quê nhà bao năm hằn vết nhàu cũ kĩ
Lốm đốm xanh vàng nơi nơi đôi vườn bí
Ngọn mảnh dài bám níu cỏ bò lên
18.01.2013



