Danh sách Blog của Tôi

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Cảm Nhận



Anh đồng cảm với em
Em sẻ chia với người xa xôi khác
Là vầng trăng giấu mình trong bầu trời đêm nhợt nhạt
Đen nhẻm những đụn mây

Em cố gắng xa rời
Anh gieo neo giữa hai bờ hư thực
Ngọn lửa nào làm tim rạo rực 
Suốt bốn mùa dấu yêu 

Sáng đối diện cô liêu
Chiều lẳng lơ cùng nụ cười bỏng rát
Vẳng lặng lên men ngàn mùi hương ngột ngạt
Đêm trở mình liêu trai

Anh thao thức cùng bao nỗi khao khát kéo dài
Kết vào nhau chênh vênh lời khô héo
Khắc lên ngàn vết sẹo 
Tên khoảng trống thời gian

Cuộc đời trên, dưới, lề ngang
Nơi tia sáng hiện thân thật rõ
Vệt màu lên 
Nhòe nhọ giấc mơ 

Dòng đời trôi đi rụng rớt những câu thơ
Cũng nôn nao, bồi hồi, sóng vỗ
Như tình yêu chưa lần hội ngộ
Nơi bến bờ ta qua

Đêm cong mình, xót xa
Làm rơi mảnh lá xanh lên vườn nhà đất cũ
Hai bóng hình úa rũ 
Trong cảm nhận vô biên 

07.11.2010











 

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Gặp Lại Huế Thương


Sau ba mươi năm, nay quay về thăm Huế
Gặp lại Huế thương, Huế mộng, Huế mơ...
Chiều Trường Tiền ai qua nghiêng chiếc nón bài thơ
Tà lụa tím gió lồng bay như sóng

Thành quách uy nghiêm nhớ thời danh vọng
Lăng tẩm nằm tình tự nỗi niềm xưa
Trời hôm nay chênh chao những giọt mưa
Bàn chân ướt băng ngang miền quá khứ

Đi qua trăm năm bằng tấm lòng khách lữ
Nghe tiếng hát rơi từ giọt cổ đàn đêm
Chuông Thiên Mụ nôn nao gõ vào trái tim mềm
Những thức tỉnh thẳm sâu chưa nói

Đường Lê Lợi, nội ô cây xanh màu tươi rói
Sư phạm, trường Y trắng quá áo em bay
Cố đô ơi! Chưa đi hết đã say
Thương giọng nói, bước đi nhẹ nhàng như thở

Đứng giữa phố nay mà lòng cứ ngỡ
Huế của chiêm bao hò hẹn thuở xa nào
Hàng cây long nhãn lá reo hát trên cao
Những tình khúc yêu kiều riêng rất Huế

Huế bây giờ, vẫn Huế xưa, xưa thế
Đất Thần Kinh, thôn Vỹ Dạ, Ngự Bình
Vẫn là em gái nhỏ dáng xinh xinh
Cho tôi viết những lời thơ da diết... 

04.07.2013









Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Thư Về Em Gái Đà Thành


Nức tiếng đồn: Quê em - Đà Nẵng xanh
Thành phố trẻ miền Trung đáng sống
Anh theo người ra ngồi bên bờ sông rộng
Đăm đắm nhìn sao không thể không yêu!

Đi cùng bạn xông xênh suốt hai buổi chiều
Lên cầu Thuận Phước, cầu Quay, cầu Rồng, cầu Trần Thị Lý...
Bây giờ anh mới hiểu: Tại sao em vẫn dặn lòng chung thủy
Không bao giờ rời bỏ xa quê

Lần tìm theo chiều dài nỗi đam mê
Những đêm trắng sáng màu đèn lung linh mặt nước
Chim ăn đêm quay về núi trườn lên làn gió ngược
Cất giọng mừng phố biển ngàn sao

Tự lòng mình nhấm nháp những ngọt ngào
Khi qua Sơn Trà, lên Ngũ Hành, Bà Nà thăm chùa Linh Ứng
Phật ngự trên cao đầu bờ đá dựng
Ban phước lành người hành hương phương xa

Thành phố đón anh không chỉ những tháp ngà
Mà còn bằng những con đường rộng xanh, thẳng tắp
Bất cứ đâu cũng dễ dàng bắt gặp
Đà Nẵng hiền - ba có, năm không

Anh gói ghém giấu vào tận đáy lòng
Những lát cắt quê hương đang xanh rì màu lá
Những mầm non giữa đời rất lạ
Vừa mọc thành rừng phơi phới quanh đây

Trời hôm nay trong veo không một gợn mây
Nên trong anh cũng chứa đầy niềm tin sâu thẳm
Xin cho được một lần gửi gắm
Nụ hôn nồng thơm tho...

Xin cho được một lần say đắm
Quê hương em như anh đã yêu em


 Đà Nẵng
05.07.2013







Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013

Bờ Ước Hẹn



Một chiều gặp em
Trang blog nở nụ cười bất chợt
Đóa dạ quỳnh khai nhụy nửa đêm
Lưu lại vườn xanh hương còn mãi

Dòng nhật ký trang đài
Tỏa nắng hồng giữa bình minh vừa hé
Nơi chiếc lá ban mai nồng nàn đơn lẻ
Gọi đời lên lóng lánh ngàn sương

Một ngày không yêu thương
Hồn rã mục ra người chết hụt
Thể xác võ vàng
Ai đâu biết tôi đang vì em mà sống!

Trưa thẩn thờ nhìn mây trắng bâng quơ
Đêm gối tay khoanh thăm thẳm đợi chờ
Lời em cánh én mùa xuân mang khát vọng về thảo nguyên xanh thẫm
Chập chùng nỗi nhớ, cơn mơ

Gạt qua những tháng dài rong ruổi, thờ ơ
Quay về với mai, hồng, lan và cúc
Những sắc màu lô xô nhấp nhô cùng sóng
Biển đa mang thương thầm lặng cát vàng

Thời gian đi vời vợi, n
ơi xa kia em gái nhỏ dỗi hờn
Cánh thư đợi ngàn lời yêu theo gió
Thổi tung lỗi lầm, nhẵn đường bụi đỏ
Chân ngại ngần bước qua ngõ chiêm bao!

Chưa đi lối ngọt ngào, tay vội cầm quả đắng
Bể nôn nao, nước mắt tội tình
Giọng hát oanh vàng, chưa biết nụ cười xinh
Vẫn cứ chết một đời si mê ấy

Ngôn từ trầm hương lộ thiên lộng lẫy
Tim âm vang reo rộn rã lời tình
Từ em vui... Nơi miền biển xanh, cát trắng lung linh
Mùa xuân về lao xao bờ ước hẹn... 


12.01.2012




Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Sợi Nắng Hư Vô


Trong sợi nắng chiều qua còn phảng phất chút bụi hương của ban mai ngày xưa ta gặp
Cũng những sợi nắng ấy - bây giờ có phần nhợt nhờ, hiu hắt, rũ mềm, loang lỗ rớt rụng bên hiên
Thời gian đi qua, tình yêu cũng phôi pha. Còn lại đây những con người với tâm hồn không còn trẻ nữa
Khắc khoải, muộn phiền cùng bao điều trắng đen trái ngược lương tâm

Ngọn gió nồm đong đưa, lụa nắng lao xao chảy qua kẻ tóc
Người đàn ông ngồi một mình cùng những ngón tay trần, gầy guộc, hở hang, trống hoác chải chuốt những sắc màu quen thuộc qua bao mùa sóng vỗ lao đao
Tìm trong hư vô sâu thẳm những sắc vóc long lanh, rạng ngời, óng mượt đã một thời hòa quyện vào nhau sáng lóa - nay chìm trong xoáy sâu của những lỗ đen lòng người huyền bí
Ngoảnh mặt, hửng hờ, đờ đẫn, vội bước xa xăm. Bỏ lại sau lưng ngàn vạn câu ca, vần thơ viết về tình yêu ngày nao thấm đẫm ngọt ngào

Ngoài song cửa, chiều vàng nhạt lá. Đoá hoa nào tạo mật những ngày sau...


27.05.2011