Danh sách Blog của Tôi

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

Những Lời Gần Như Thơ


Mảnh đất sau nhà mình rất xấu
Bàn tay cha cần mẫn: Những cụm hoa
Phía trước sân cũng cằn khô đá sỏi
Vườn xanh um chanh, chuối... Cải và cà 
Thời chiến tranh cha đưa con đi vòng quanh lửa đạn
Dưới mưa bom, máy bay thét, súng gầm
Chạy trên những cánh đồng nồng nặc mùi xăng cháy
Đen khói trong hầm đầy bụi, mốc, ẩm, rêu...

Cả đời cha gắn liền với hai lần cuộc chiến
Tuổi thơ con cũng khốn khó bao điều
Bất chấp khó khăn gửi con theo tàu tìm vào Quy Nhơn học
Cái chữ với cha là vốn quý nhất đời, mà!

Ngày con đi cả nước vào mùa hạ nhưng quê mình trở thành một mùa hè đỏ lửa
Ve không cất tiếng kêu, hoa phượng nở rũ buồn
Tan tành chiếc lá mảnh thép qua vừa cắt
Bỏ lại quê mùa một nửa tuổi thơ non

Dòng đời lớn lên những suy nghĩ hồn nhiên không còn đất lành làm bay bỗng
Thực tế đan xen với quá khứ nhiệm màu
Buổi xế chiều nay con dốc cạn lòng mong mình được hiểu
Tình yêu cha vẫn mãi gọi tình yêu

Con chưa viết nhiều những lời thơ về cha
Như hai người đàn ông không thích nói về mình hay về nhau, ngày ấy
Nhưng con muốn bao khối tình để lại
Nuôi con tim khôn lớn từng ngày

Và cũng tự chiều nay nơi đáy hồn con sâu thẳm
Những lời gần như thơ cất cánh vút bay cao...

20.05.2012 


Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

Phố Tôi Tìm Tới

                 
Tôi đi giữa lòng thành phố
Cây xanh rải bóng trên đầu
Tìm em đường về các phía
Bến nào mỏi mắt chờ nhau

Chiếc lá như quen như lạ
Theo cùng những bước chân vui
Hương làm trời trong buông thả
Xin sau gởi trọn mối tình

Xe, nhà, người đông xinh quá
Rộn ràng khúc nhạc lời tim
Hát tặng người em yêu dấu
Xưa xa nhưng đã thật gần

Từ khi phố chưa hề ngủ
Đêm thao thức trắng bềnh bồng
Ngọn đèn loáng từng kẻ nhớ
Trăm năm hứa mãi còn thương

Từ khi phố tôi tìm tới
Lên men khao khát từng ngày
Chia ngọt đến từng khoảng trống
Bờ vui tay nối liền tay...

27.05.2014




Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Phía Bờ Dâu


Trả phố sắc màu
Tìm trở lại với quê mót lượm từng hạt nhớ
Kỷ niệm vỡ òa quanh xóm ngõ gần xa
Mẹ già bịn rịn dấu xưa, khăn thấm đầy nước mắt
Lời ai ru. Trăng lên sáng đỉnh đồi

Cơn mưa đầu mùa vườn trái ngọt sum suê
Hương bưởi, hương cau tràn tận cùng ký ức
Bài thơ ngày nao gõ phập phồng lồng ngực
Ngọn gió bâng khuâng ngào ngạt cuốn theo về

Quá khứ xanh um một cánh đồng trai trẻ
Hai mươi năm trôi nhàn nhạt tóc chèn vôi
Bàn chân bước qua thương một thời ngang dọc
Chạm mặt lối mê hoa phượng đỏ sân trường

Ngất ngây lòng những cung bậc xinh tươi
Con sông dài nối hai đầu xa thẳm
Một thuở suối mơ cuối dòng nay biển cả
Ước hẹn đời thuyền neo bến đậu chờ mong

Tay nắm chặt tay chén ngọt ngào rất thực
Nghĩa tằm tơ xanh ngát phía bờ dâu

23.12.2011


Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

Chỉ Còn Thế Thôi


Thế rồi, một ngày em quay về giữa mùa đông rét mướt. Con chim vành khuyên lại hót những lời dịu dàng mới mẽ chưa quen, hoa cỏ nơi thềm xưa xinh tươi và hồi sinh trở lại. 

Và anh...
... Đón em nơi con đường em không còn quen thuộc. Hình như ở đó không còn lưu lại những kỉ niệm một thời nơi em, cái thời mà hai trái tim đập cùng một nhịp, thở cùng một làn hương, nói cùng một phía và bây giờ ngỡ ngàng, lận đận dưới chân đi. 

Góc quán nhỏ ta đã ngồi bao ngày nhìn trời mây trắng bay, nhìn dòng người qua lại thân quen đến độ nhớ mặt từng người. Dáng người ấy, giọng nói ấy, chỗ ngồi ấy... và mọi thứ thân quen đều còn đấy.

Cầm chặt lòng tay nhau như chưa được một lần nắm chặt. Một cảm giác thật lạ, chen lẫn giữa hư và thực. Thực là ta với ta ở đây, thật thà và hư là có cái gì đó không còn trong ta nữa; mênh mang trộn lẫn tật nguyền.

Làn khói thuốc bay quanh xám xỉn, lên mùi sặc sụa trong không gian giá lạnh. Cũng làn khói ấy năm xưa là những bồng bềnh mây chiều trắng xốp, lãng đãng đầy niềm riêng và huyễn hoặc. Thời gian đi qua, kỉ niệm xưa chợt nhòa, nằm ủ mình nơi cõi sâu thầm kín của đáy tâm hồn không còn trẻ.

Đứng tần ngần nơi cũ, em đã trải hết lòng mình ra đó không phải bằng lời, nhưng anh hiểu, anh biết! Và anh có cảm giác như gió đã mang em đi tự thuở nào, ôi con gió ngày xưa đáng yêu và nay thật đáng ghét đến thẩn thờ.

Quay mặt vào nhau, chạm vào từng ngõ ngách của đời nhau, anh và em chẳng còn biết nói những lời gì hay hơn được nữa. Tất cả ngôn từ giờ như trở nên xơ cứng, nặng nề, vô nghĩa làm sao. Sót lại nơi anh và em lại là những ánh nhìn đầy ẩn dụ, những cái hiểu nằm trong những cái hiểu thật hoang dã, đơn sơ.

Lặng thầm nhìn nhau và thấu hiểu. Mỗi người có con đường đi riêng của mình, có một bến bờ riêng của mình. Tất cả không còn là của nhau. Cuộc đời là thế, chỉ còn thế và ta vẫn mãi giữ những gì còn sót lại nhe em.

Em đã về đây, nơi phố cũ
Nắng nhạt vàng êm ả cuối thu
Làn gió nhẹ thổi lùa lên tóc
Vành nón nghiêng che thoáng mắt nhòa

Em đã về đây - con phố nhỏ
Cơn mưa chiều lạnh ướt co ro
Vòng tay ấm làm tim đập mạnh
Mối tình chờ chớm nở trong anh

Em về, lìa xa con phố lạ
Nơi không em - chỉ chút lụa là
Nơi sóng gió dâng trào nghẹn thở
Nơi mù sương, lạc lối trong mơ

Bao năm xa, giờ em quay lại
Bóng chiều rơi khuất bóng sông dài
Con sóng nhỏ làm chao tình lặng
Nhịp đầy vơi gợn sóng lăn tăn

16.04.2012




Như Tự Thuở Nào


Anh đi rồi mới biết mình lo
Lo đêm tắt đèn, lo ngày trống quá
Lo cho cả cái nhìn kẻ quen, người lạ
Một mình em bắt bóng thả lên chiều

Anh đi rồi ôm nỗi nhớ liêu xiêu
Nát nhàu trái tim đỏ au, gầy rạc, buốt
Hình như, hình như em chưa bao giờ thuộc
Cho cả anh và cho cả chúng mình...

Anh đi rồi sợi nắng cũng lặng thinh
Nằm hiên đợi tiếng người về chợt tới
Thềm gạch cũ níu nỗi buồn chới với
Rớt hoàng hôn mây trắng lững lơ ngày

Anh đi rồi khốn khó buột trên tay
Mười ngón nhỏ thừa dư gom nuối tiếc
Con chim xanh cất cánh bay biền biệt
Còn đâu, còn đâu ân ái trĩu trên cành

Anh đi rồi em gói trọn mong manh
Tình vừa lớn đã vội vàng tắt nến
Rượu chưa ngấm mà lòng sao chống chếnh
Như đã say men tự thuở xa nào

Anh đi rồi bước thấp lẫn bước cao...

26.05.2014