Danh sách Blog của Tôi

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Mụ Mỏ

                                 
                                      
                                    ( Viết như một lời sẻ chia)

Mụ Mỏ chuyên nghề cho vay nặng lãi, nên phát giàu rất nhanh. Chỉ có mấy năm mà mụ có nhà ba tầng mặt tiền đường lớn, có đất to, đất bé khắp nơi, có xe hơi, máy điều hòa không khí chạy phà phà suốt ngày đêm. Sống giữa Sài Gòn nóng bức mà nhà mụ lúc nào cũng mát lạnh như trên vùng Dalat cao xanh.

Hàng ngày mụ chỉ làm mỗi việc ngồi giạng háng nơi cửa trước đưa tiền và gom lời, cùng cái miệng vêu luôn thốt ra những lời the thé, sắc lẻm của những hung thần kẻ chợ.
Tháng bảy cô hồn năm rồi mụ chợt nghĩ ra: Muốn làm ăn nghề này lâu dài, tiến triển cần phải có sự phù trợ của Trời Phật. Thế là hàng ngày mụ tranh thủ đến chùa cúng lạy, miệng đọc kinh cầu nguyện ra rả cả giờ liền.
Có lẽ nhờ thế mà công việc kinh doanh trên thân phận người nghèo, kẻ cùng cơ, vận kiệt thêm phần phát đạt. Càng phát đạt mụ càng cố dựa vào Trời, Phật để mong kiếm chác nhiều hơn.

Một ngày đẹp trời, sau khi làm những phép tính cộng và trừ, tổng kết cuối tháng trên cuốn sổ nợ dày cộp, mụ thấy đời mụ những khi như thế này sao mà đẹp thế, vui thế, đáng yêu thế. Mụ ngước mặt nhìn trời cao, nở nụ cười thật tươi và tràn đầy mãn nguyện..
Ngày dần tối, mụ lên chùa cùng một giỏ đầy hoa, trái, đèn, nhang. Mụ sì sụp vái lạy và kinh cầu trong một niềm tin trước giờ chưa hề có. Toàn thân mụ như rã ra, hoà tan theo từng lời nguyện, từng ước mơ. Mụ mê mải, mê mải và thiếp đi trong tư thế quỳ xổm với chung quanh trùng vây màu khói nhang tỏa bay nghi ngút

Một thoáng ồn ào, trong trí não của mụ lơ mơ có tiếng của Đức Phật dạy truyền:
- Ta không thể ban phước lành cho những con người gian ác như mi, không thể giúp ngươi sống tốt bằng cách bòn rút tận cùng trên mồ hôi và nước mắt người khác, ngươi chưa bao giờ biết cải tà qui chánh, ngươi không thể là đệ tử của ta, mi không được sử dụng ta như một thứ quyền lực ngầm bảo kê cho những việc mi làm và từ đây mi đừng hiện diện trước mặt ta nữa.
Mụ nghe rất rõ ràng trong tai sự chối bỏ của Phật và mụ thật sự sợ. Trái tim xơ vữa của mụ bắt đầu co thắt tợn, cái trán dô lấm tấm những giọt mồ hôi và gáy mụ như có những luồng hư khí xuyên qua lạnh ngắt. Mụ hét lên một tiếng rõ to, ngoắt dậy và chạy nhanh ra ngoài chánh điện trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Đầu mụ va vào trụ cột to đùng ở tiền sảnh và ngã quỵ xuống mép hiên nhà đá xám. Mụ được đưa đến bệnh viện và bác sỹ xác định mụ bị chấn thương sọ não. Mụ nằm đó, thở leo pheo cùng với băng trắng và dây rợ chằng chịt quanh người.

Thời trước, mụ bắt đầu thả diều theo gió nhờ kiếm được thằng chồng hờ làm thủy thủ tàu viễn dương chuyên giấu hàng lậu nước ngoài, vừa rồi hắn trả áo về hưu và bị mụ tống ra đường với đôi bàn tay thỏng lơ, không cầm nắm. 
Thời nay, sợ mụ chết mất đi phần nhiều. Ba đứa con quý tử, một con chung và hai con riêng tranh nhau nhà, ... xe ì xèo suốt ngày đêm quên cả lo cho mụ. Hơn nữa, đám người vay nợ giờ gặp dịp tốt cố quịt ít nhiều vớt vát phần nào đã bị mụ chặt đẹp trước kia. 
Mụ nằm đó mỗi mình, quặt quẹo như một chứng nhân trong căn phòng lạnh lẽo và trắng nhờ của bệnh viện Bình Dân.

Mấy ngày sau mụ chết. Một đám tang hững hờ đưa mụ tới nơi mà người đời thường gọi hoa mỹ là cõi Vĩnh Hằng, nơi trước kia mụ chưa từng hình dung ra. Lúc đó, mụ chỉ loáng thoáng hiểu được rằng dưới địa ngục trần gian thăm thẳm sâu có những cái vạc dầu to đùng, luôn sôi ùng ục và hai hàng quỷ dữ đứng nhe những cái răng nanh dài ngoẵng, dính đầy máu me khi thần chết dẫn những người như mụ bước chân qua đó.

Mụ đã ra đi trong tư thế bần cùng. Bị bịt mắt, chân tay cột chặt, cắt hết cúc áo, miệng cắn móng, thân người bó tròn thẳng đuột trong mấy lần vải liệm trắng phau và không một xu dính túi mang theo làm kỷ vật. 

25.05.2014
                 



Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Thôi Giậu Bìm Leo


Chẳng giận hờn nào trong góc nhỏ tình anh
Vui vẫn líu lo quay về đây mỗi tối
Hàng hoa cúc trước sân thể như vừa bối rối
Không biết trả lời sao khi trăng rụng xuống nhà

Mấy câu chuyện trẻ con vừa bỏ gót đi xa
Xanh um đến đánh đu cùng đêm trắng
Đâu nỡ rót lòng nhau bằng lời chát đắng
Hương thầm trêu để khổ với mù sương...

Đời người có bao nhiêu? Xin góp nhặt yêu thương
Đặt tay ấm lên niềm tin chung thủy
Chẳng biết nơi nào là giàu sang, phú quí
Mà đông đi cho xuân phải nguyện thề

Đường còn dài, chân còn bước mãi mê
Chia mấy ngả về đâu sao biết được
Vườn nhà ai kia có lắm nhiều nắng trước
Lá xanh sau như trót hẹn với người

Bình minh hồng đang mở cửa cười tươi
Trời sáng quá, lối tìm đây không nhỉ!
Tay gạt bìm leo trên giậu ngày xấu xí
Nụ hôn nào ẩn nấp dưới thềm xưa?

Bạn mình ơi! Đời thơm quá... 
Hương đưa!

 09.10.2013



Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Đi Giữa Quê Hương


Tôi đi giữa chiều đi
Con đường vắng ươm nồng mùi rơm mới
Ngày Hoài Nhơn xanh màu xanh diệu vợi
Đêm nồng men say khướt bạn bè
Tôi đi giữa lặng thinh quê cũ
Vài nhịp hò khoan vướng áo người con
Ngày chia xa, ngày trở về
Nghe lòng mình ấm lạ

Đâu đó tiếng cười quen rất xưa
Trong gió lộng, nắng giòn tất tả
Bạn gái ngày nao giờ thành bà trẻ
Đã thôi âu ờ... Tiếng mẹ đưa nôi

Vẫn còn... Vẫn còn đó trong tôi
Những giọt mồ hôi lăn tròn trên trán
Bọn học trò ngày trước là trẻ nhỏ
Giờ thành quan nọ, viên kia

Một tiếng ve rơi
Mấy cánh phượng hồng thắm đỏ
Tình quê hương
Lên nhan sắc mặn mà. 


18.08.2011

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Mùa Thu Dỗi Hờn


Có đám mây nào đi ngang mùa thu
Cho tôi gửi trả em mối tình thất lạc
Ngày bình yên nghe rừng cây lá hát
Kịp nhận mình lãng du...

Những cơn gió đi qua mùa thu
Mang chiếc lá vàng tháng tám
Mặt đất dỗi hờn không hỏi
Cuối mùa lá rụng nữa không!

Thả lòng mình theo những dòng sông
Những dòng sông không biết nói
Những dòng sông mang nỗi buồn vòi vọi
Lặng thầm về với biển khơi

Em rất sợ mùa đông - những mùa đông cuộc đời
Góp tặng riêng tôi nửa mùa xuân vừa hé
Giận em, giận tôi thu xa rời lặng lẽ
Thả trăng vàng cõi mơ..


25.08.2011





Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Dalat Mơ


 Dalat tóc bay, nắm tay say Dalat

Em dịu hiền, anh lắm nỗi đa mang

Một vùng cao xanh sắc biếc ngàn hoa

Gió cuốn về hương bay thoang thoảng


Em xinh đẹp vô cùng

Anh đắm đuối tràn tim!


Chiều lồng lộng sắc phượng lay màu tím

Lá hàng thông cong cớn vẽ bờ mi

Trong se lạnh lời cung tên thủ thỉ

Ngày yêu đương. Muôn tơ trói bất ngờ!


Ngọt môi nhau vang nồng nàn hơi thở

Dã quỳ vàng bát ngát trải đồi nương

Một lần đi qua chân tần ngần va vướng

Lời hẹn hò lập bập giấu vào sương


Đường dốc đá trăng soi lên niềm nghĩ

Dỗi hờn dâng lệ đổ thác Prenn

Quanh co vui Đồi Cù vun mộng mị

Đêm ngất ngây sâu Thung lũng Tình Yêu


Hồ Xuân Hương nắng vờn rêu mặt nước

Than Thở reo! Xua tan hết muộn phiền


Thao thức nhớ, tưởng Langbiang gần lắm

Quờ tay ôm cao chót vót nghìn trùng

Em ngây thơ, em mong manh, em là Dalat

Anh huyễn mộng gần, em thiết tha xa


Cuộn đam mê đốt cháy  lời rơm rạ  

Ngàn yêu thương xin gom hết về Người    

17.12.2010



17.12.2010




Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Mắt Em Huyền Thoại


Yêu quá đỗi màu mắt em xanh biếc
Đêm nhọc nhằn thức trắng viết thành tên
Ngày hôm qua mắt em bên cụp, bên vênh
Anh về đào lỗ, vác si trồng trước ngõ

Nếu mắt em lắc lư theo đường đi của gió
Anh thề sẽ làm mây che mắt em mờ
Để chẳng ai phải viết văn hoặc làm thơ
Bỏ mặc mỗi anh suốt ngày ngồi ca tụng

Anh là kẻ dại khờ, tên kiết keo nghèo túng
Nhưng bàn tay đây liều bán cả đất trời
Chỉ cần một lần nếm trải chơi vơi
Mua đứt trái tim em cho riêng mình anh đấy

Ai ghét mặc ai, anh đã phải lòng nên đành làm vậy
Cho đôi mắt em là mãi mãi của anh
Đồng quê, biển cả, rừng núi đều xanh
Nhưng không thể xanh hơn, mắt em anh đẹp nhất!

Đôi mắt em chứa linh hồn có thật
Bản trường ca huyền thoại tình yêu
Niềm tin vây quanh trong mọi buổi chiều
Không phai nhạt theo hoàng hôn, lời cỏ

07.10.2013




Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Bến Đò Xiên



Tôi ở miền Nam nghe tên bến đò Xiên
Nơi quê em - miền Trung du núi thấp
Hai người đi ngang mà lòng tràn ngập
Cả tình em, tình đất, tình người...

Tôi ngất ngây xin gửi đến nụ cười
Chia sẻ với em niềm vui sẵn có
Dù chưa bao giờ được một lần ở đó
Vẫn nặng lòng thương nhớ bến đò Xiên

Chiều vương mang con gió thổi chao nghiêng
Cả em và tôi ngã xôn xao mặt nước
Tay cúi lượm những sợi tình chảy ngược
Quấn vào đời bao nỗi nhớ không tên

Nỗi nhớ không rơi mình cũng sẽ không quên
Bến đò nhỏ nối hai bờ xa thẳm
Em miền cao tôi đồng bằng lá thắm
Xanh mãi một màu trong Tôi - Em



25.05.2012

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Thu Sài Gòn


Trời Sài Gòn thu về thật thấp
Nghiêng ngã cùng em má ửng hồng
Tung tăng gót nhỏ nàng thiếu nữ
Nắng uốn vòng eo phố chiều đông
Xe qua trăm hướng quay vòng nhớ
Đỏ úa hàng me lá nhập nhòa
Chân em bước đến nghe nhẹ quá
Đang ở gần mà như thật xa
 

Vòng góc vắng sương vương  mắt biếc
Rạng rỡ vui đậm nhạt mùa sang
Mênh mang khắp chốn ngàn hương sắc
Góp lại trên cao tím phố vàng

Đọng lại nơi tim tình cao vợi
Dậy cuộc đời nở nụ trầm hương
Sẫm nâu tình tứ tay mời gọi
Vạt áo hoa bay rợp bóng đường

Ngồi quán cóc một mình mơ mộng
Nghe nồng nàn từng giọt đen ngon
Trên môi ngọt đắng tan đầu lưỡi
Thu trong xanh ủ chín khô giòn
 

09.10.2010